
"...Lòng cuồng điên vì nhớ ơi đâu người đâu ân tình cũ . Chờ hoài nhau trong mơ biết đến bao giờ thấy nhau lần nữa.. "
Giọng hát ca sĩ vút cao như xoáy vào lòng tôi nỗi đau bất tận. Nước mắt nào long lanh, bờ môi nào khô héo cho sầu nặng trĩu tâm tư.
8/3 năm nào lẳng hoa hồng anh tặng, màu yêu thương vẫn bàng bạc trong tôi. Mới đó mà sao nghe như vời vợi lắm. Mùa Valentine hương vị ngọt chưa phai sao chia phôi đã như men đắng chát cay đầu lưỡi ???
Vẫn cảnh cũ , vẫn bàn ghế ngây ngô, vẫn tiếng hát mênh mông xa vắng...Anh đâu rồi ??? Tôi nghe nỗi nhớ đong đầy, ly sữa ca cao sao lại đắng thế nhỉ ? Lời chia tay đã thốt mà kỷ niệm đã in sâu thì niềm thương có phai mờ không hỡi anh yêu dấu ? Nghe xót xa hằn sâu tuổi đời , nghe mệt mỏi như vó ngựa chồn chân, mà nghe yêu thương vẫn như canh cánh bên lòng.Nhấp từng giọt ca cao sữa thơm ngọt vẫn cảm giác vị đắng nhớ nhung. Xa thật rồi phải không mà chuông nhắn biền biệt chẳng âm vang? Lối đi lên gác nhỏ cafe đâu còn tay ai dìu bước? Gập ghềnh gót nhọn guốc cao ai sánh vai ai nhẹ bước dịu dàng? Ngọn đèn hiu hắt rọi bóng vách cô liêu.Trời lặng gió như im lìm xa vắng để giọng hát cuộn trào nỗi nhớ niềm thương. Dừng lại cho tình thôi lơi lả , dừng lại cho xe ngựa ghìm cương, dừng lại cho tan hoang một đời quạnh quẽ...Rồi cũng qua đi ...qua đi...
Tiếng hát vẫn vang vang dìu dặt , mơ hồ một khuôn mặt , một tiếng thở dài não nuột . Tôi thấy lòng chua xót làm sao ! Nói quên sao lòng vẫn nhớ ? Hơi ấm chiếc ghế còn nồng. Ly nước cạn sạch như uống cạn nỗi sầu mang mang trong dạ.Tôi vẫn còn xao xuyến luyến lưu chút tình mà ai đó đã gởi trao. Không nên để lòng hệ lụy, vậy mà ... Tôi muốn trả anh về với thông reo đầu gió , trả anh về với cỏ biếc đồi xanh. Tôi xin ở lại với tiếng hát vút cao trong không gian tĩnh lặng .
"... Cố nhân xa rồi có ai về lối xưa..."
Quán nhỏ đìu hiu, âm hao xa vắng quá nỗi suy tư nặng trĩu bên đời. Hơn 30 năm con nước xoay vần, cuộc đời trôi nổi sao hội ngộ lại chia ly? Tay nắm tay, mắt nhìn sao tha thiết quá ! Rung động hôm nay cho quên lãng mai sau ! Có gì đâu một buổi chiều nhạt nắng , tơ trời ươm nhẹ mối tương tư , đi bên nhau thấy xót xa cho cuộc tình đã muộn. Rồi gió cũng cuốn bay, xa thật xa niềm đau sẽ tan biến và hư vô cúi đầu đật nụ hôn nhẹ lên môi má đẫm giọt sầu. Xin vĩnh biệt để yêu thương mãi đậm đà trong hoài niệm và tro tàn được ủ kín sâu hơn. Sẽ không còn ngọn gió nào khuấy động, sẽ không có trận mưa nào cuốn trôi để tro tàn vẫn mãi âm ĩ miệt mài trong cát bụi. Rồi một lúc nào đó trong cõi vĩnh hằng xin được hóa thân làm cánh chim bay trên trời cao rộng tìm chút yêu thương ngọt ngào. Xoải cánh chung đôi hạc trắng đón chào nắng mai êm ả, cho thiên thu được một lần hoan hỉ mặn mà.
Anh xa rồi xa quá đỗi nỗi yêu thương ! Tôi quán vắng vang dư âm ngày xưa cũ. Nghe tiếng hát chơi vơi sầu da diết ...
" Tìm nhau hoài cố nhân ơi . Sương buồn che kín nguồn đời . Còn đâu ngày cũ êm vui. Nhớ thương muôn đời mà thôi ..."
Nhớ thương ...muôn đời ...người ơi !!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét