| MÀU TRĂNG NGÀY ẤY | for everyone |

Đêm nay trăng vằng vặc sáng. Con đường quê trãi bóng trăng dài. Lòng miên man nỗi nhớ...xa xăm...Mơ hồ bóng anh nhẹ nhàng nhưng quay quắt trong em.
Vâng ! Hình như từ khi bước chân vào blog, em chưa có một khoảng nhớ nhung nào dành cho anh thì phải. Chẳng lẽ tình yêu đã lịm chết tự lúc nào rồi ư ! Quãng đời cay nghiệt đã vô tình xóa dần hình bóng anh trong nỗi nhớ xa xăm mù mịt...
Vậy mà bỗng dưng đêm nay, con đường quê có bóng trăng dõi lối, em chạnh lòng nhớ lại một chặng đời ... một cuộc tình ...một dấu chấm hết. Ừ nhỉ ! Một dấu ấn đau thương trong đời. Một người đã giũ bỏ tất cả, đã vĩnh viễn ra đi không còn sát cánh chung vai gánh gồng bao nỗi... Hạnh Phúc lẫn Thương Đau...
Ph. ơi ! Đêm nay em lại quay về với màu trăng ngày cũ, với tình yêu anh dành cho quá lớn. Tình anh sâu đậm đến nỗi biến em thành cánh chim bé bỏng trong chiếc lồng ngục tù nhỏ nhoi. Anh đâu hiểu nước mắt em đã đêm từng đêm giọt vắn giọt dài. Len lén bước nhẹ khỏi căn phòng ấm mềm chăn gối để xin trăng đêm lau vội những muộn phiền. Cái hành lang ngày xưa đó đã ôm trọn thân em mỏi mòn bao đêm lạnh và vầng trăng như cợt đùa trêu ghẹo khách má hồng. Ngày đó em thấy mình cô độc quá và em không biết làm thế nào để thấy Hạnh Phúc trong tầm tay. Bao lần chia ly...bấy nhiêu tan hợp trong đời để ta có được nhau. Để rồi em vẫn mãi là cánh chim cô độc bên trời. Tại sao thế nhỉ ? Em chỉ muốn hát ru con bên cạnh một người đàn ông thật bình thường với tình yêu vợ con như nhất. Niềm mơ ước của em chỉ đơn giản thế thôi. Tại sao em lại không có được ? Tất cả bởi nghiệt ngã của cuộc đời. Và em vẫn ngậm ngùi tự bước qua đời mình với những rong rêu muộn màng của năm tháng...
Bao lần ngồi đếm trên đầu ngón tay tháng ngày bên nhau. Bao lần trăng sáng còn cùng anh nhấp chén trà bên hành lang sân nhà yên ả. Tất cả lãng đãng mơ hồ ... trong trí nhớ nhỏ nhoi của em. Tên em, anh đã mong mỏi có thêm chữ " g " để thành đôi chim Phụng Hoàng tung cánh. Thế nhưng em mãi mãi là Kim Hoàn không " G " thôi và cánh chim đành rã rời chia lìa đôi ngã. Đâu phải lỗi của em anh nhỉ !
Em nhớ lại ngày xưa còn thơ ngây, em đã rất thích tên mình có được chữ " g ". Tên Kim Hoàng luôn nằm trên các nhãn vở đến nỗi Thầy S. dạy Pháp văn đã ghi lại trong lưu bút em rằng " Kim Hoàn có "g " hay không đều quý giá..." Em có ngây ngô lắm không anh ? Đến khi về với anh, em lại chỉ là Hoàn không " g " để rồi mất anh vĩnh viễn. Ấy chính là đời em đó sao ? Buồn anh nhỉ !
Đêm nay em lại được ngắm trăng và nhớ đến anh. Nỗi nhớ trãi dài trên con đường làng quanh co màu vàng nhẹ nhàng vô cùng. Dẫu sao ta cũng đã có nhau trong đời dù mong manh anh nhỉ. Tiễn đưa anh về cõi xa mù mịt, từ độ trăng em nguyệt vẫn tròn vành. Em ngậm ngùi giũ bỏ tình xanh. Giờ lau trắng tóc mây lưa thưa ... em thấy nhớ...
Nỗi nhớ ngậm ngùi . . . Tình đã xa bay . . .
Hic ...hic... 
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét