| NHƯ NGÀY HÔM QUA | for everyone |

Làn gió nhẹ buổi sớm mai, gây gây lạnh. Một màu tối còn phủ hơi sương, tôi trong bộ short thể thao ôm sát người, đôi chân thoăn thoắt bước nhanh trên đường. Trăng chỉ như mảnh lá lúa treo ngang trời sương còn hơi lạnh, mờ nhạt mà vẫn hiện hữu vẫn gợi nhớ đậm đà.
Những ngôi sao đêm cũng vẫn còn nhấp nháy, gió hơi se lạnh. Hít thở, hít thở ...đều nhịp . Con đường còn ngổn ngang đất đá đang sửa chữa , Nha Trang chuẩn bị đổi mới bộ mặt thành phố nữa rồi. Vậy đó ! Nhịp sống đang vươn lên và tôi cũng phải cuốn mình vào để hiện hữu.Bình minh dần ló dạng , mặt biển mênh mông một màu nước chưa trong, chỉ có vòng tròn đỏ ửng từ từ nhô lên với những gợn mây bao quanh, biết dùng từ gì để lột tả vẻ đẹp của mây nước lúc này nhỉ ? Một sắc màu tuyệt mỹ cho tình yêu mãi mãi ngọt ngào. Bài tập thể dục theo điệu nhạc sôi động của tập thể nhóm các phụ nữ trong thành phố vang vang thật nhịp nhàng đều đặn. Tôi cũng tập theo điệu nhạc nhưng chỉ tập riêng một mình trên bãi biển . Tôi thế đấy! Chỉ một mình ! Bãi còn vắng thưa người vì cũng chưa bước vào mùa tắm.
Bơi trong làn nước còn hơi lạnh nhưng chỉ thoáng chút là ấm ngay, tôi vẫn nhớ đến ai mà lòng ray rứt mãi.Vừa bơi vừa nhìn về phía ngọn núi hình dáng người đàn bà nằm xỏa tóc. Nơi đó anh đã sống suốt thời gian trong quân ngũ _trường SQ Đồng Đế và thời khắc đó anh đã có tôi . Những ngày cuối tuần ra phép anh đến nhà và chúng tôi đã có những lần dạo phố bên nhau. Làm sao không nhớ quãng thời gian đẹp nhất của thời con gái.Bộ đồ lính còn mới vì chưa mòn gối quân hành. Chiếc mũ vẫn còn cứng mùi hồ vải anh đội lệch trên đầu lúc ấy tôi thấy đẹp. Anh cười thật dễ thương và hiền quá đỗi. Thậm chí các bạn bảo anh đẹp như con gái mà đúng thế khi làm lễ ra trường anh đã đóng kịch vai công chúa(các bạn cứ trầm trồ mãi). Kỷ niệm thì còn đó mà bóng hình sao lại xa vời vợi đến thế !
Thời con gái ! Lúc đó sao tôi ngây thơ thế không biết!!!Tuổi 18 đó mà !!! Anhđã nhìn tôi với đôi mắt như ngày Valentine vừa qua . Tôi vẫn cảm nhận được tấm lòng và tình cảm nhẹ nhàng anh dành cho tôi. Tại sao đến giờ này tôi lại có đúng cái cảm giác ngày xưa ấy nhỉ ? Tại sao ngày ấy tôi đã bỏ quên đàng sau một tấm tình và cả anh cũng thế vì thời trai trẻ có nhiều sai lầm phải không? Hỡi anh ? Thời gian dần qua và tôi lại có nhiều kỷ niệm bên anh với khung trời sương mù nơi quê hương anh đó.Từng lối đi trên con dốc vắng, từng hàng cây hoa vàng mimosa, từng ngả rẽ đến quán cafe , từng chiếc ghế ngồi nhìn hơi lạnh tỏa mặt hồ...tôi sống như trong một giấc mơ êm đềm. Đã qua rồi sóng gió cuộc đời, tôi giờ chỉ còn kỷ niệm, những kỷ niệm ủ kín , chôn sâu mà chỉ vì một làn gió nhẹ tro tàn đã bay mờ mịt cả . Gặp lại nhau tóc đã bạc rồi sao rung động vẫn còn như ngày nào xa cũ .Trái tim gọi nhớ thương trở về và tôi quay quắt khi biết được anh đang đấu tranh với số phận.Thế đấy! Còn gì cho nhau???Đã qua rồi , qua nhanh quá !
Làn nước mát dần sao tim tôi vẫn như còn lạnh lắm.Một chuyện tình mà tôi cứ ngỡ mới hôm qua...Tà áo dài trắng trong gió quấn quýt chân anh , hương tóc thơm mùi bồ kết lá dứa chưa hề vướng chút mùi nước hoa hăng hắc, ánh mắt nụ cười còn ngây thơ quá đỗi. Tất cả lãng đãng trong tôi. Cô gái xõa tóc dài cô đơn chờ đợi một điều gì mà ngày lại ngày qua vẫn hình dáng mịt mờ bóng núi ???Vẫn chỉ dáng nằm buồn bã đơn côi...
Nước mắt hòa theo nước biển ... Tôi cứ ngỡ ... mới hôm qua ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét