Thứ Tư, 26 tháng 9, 2012

Đêm...



Oct 8, '10 3:45 PM
for everyone
Đêm nay ! Lại một đêm trằn trọc ! Tại sao cứ mỗi khi nhìn mưa, nghe tiếng mưa xối xả trên đường , lòng tôi lại chùng xuống. Một chút gì nghe hoang vắng, một chút gì nghe xót xa...
Tối nay, mưa lớn quá không tập văn nghệ vì không đủ người. Chiếc dù nhỏ đủ ngăn những giọt nước mưa cho đôi vai không lạnh lắm và những bước chân cứ bước đi không định hướng. Vẫn con đường thân quen... Và bỗng dưng tôi bước vào quán nhỏ. Cafe Hòn Kiến ! Những bậc thang trơn trợt nước và đôi dép nhật như dán xuống mặt đá. Không đôi giày gót nhọn , không xuênh xoang xiêm áo lượt là, không phấn son và...không ...Ừ ! Không bàn tay nâng nhẹ bàn tay dìu lên gác nhỏ. Chiếc bàn trống ! Hai chiếc ghế chơ vơ ! Tiếng mưa vẫn đang rầm rập trên mái. Buông người nhẹ trong lòng ghế mà xót làm sao chiếc ghế lạnh đối diện. Cậu bé hỏi " Thưa cô dùng gì ? " " Cám ơn con ! Một chút nữa nhé " Chắc cậu bé tưởng tôi đang chờ ai đó. Không ! Tôi không chờ ai hết. Một mình và chỉ một mình thôi.Nhắm đôi mắt, tôi chả biết mình nghĩ gì và nhớ ai, chỉ thấy sao lòng hoang vắng lạ. Chưa đến giờ ca sĩ hát. Tôi nghe giọng Tuấn Ngọc " Mưa ! Soi dấu chân em qua cầu ...." Không ! Mưa chỉ níu bước chân em trên từng bậc nhớ của chiếc thang gác cũ kỹ thôi mà.
Tiếng hát đêm nay sao nghe ray rứt quá. Giọng Kim Khánh dường như chùng thấp trong tiếng mưa rơi. " Người đi qua đời tôi , trong những chiều đông sầu...mưa mù lên mấy vai, mây mù lên mấy trời...Người đi qua đời tôi , hồn dâng sầu rét mướt, trên lối về nghĩa trang, nghe những lời linh hồn...Anh đi qua đời em...Có nhớ gì không anh ...". Vâng ! Lúc này đây ! Chính lúc này trái tim tôi đau nhói. Ai ? Ai đã đi qua đời tôi mà giờ đây tôi chỉ nghe tiếng gió rít qua kẻ lá và tiếng mưa như xé cả lòng. Từng chặng đời và hỏi mấy ai như bóng câu qua cửa ? Nhấp môi chút ca cao nóng mà sao thấy lạnh thế này ! Tôi sợ ! Cái lạnh của nghĩa trang cũng chỉ bằng cái lạnh trong lòng tôi hôm nay thôi mà. Nước mắt ! Lại nước mắt ! Giá như có ai đó ngồi trước mặt thì có lẽ nước mắt sẽ không rơi đâu nhỉ. Cũng may hôm nay mưa lớn vắng khách, chả ai nhìn thấy và những giọt nước mắt vẫn âm thầm lặng lẽ rơi xuống.
Đêm nay quán vắng và ca sĩ chỉ hát toàn những bản nhạc mưa nghe buồn não lòng. Tôi lại yêu cầu bài " Anh còn nợ em " nhưng  không là " Memory " không là Lê Bảo nên không ai hát được. Vân Tùng và tôi chỉ cảm nhận được nỗi ray rứt của bài hát qua giọng ca Lê Bảo mà thôi. " Anh còn nợ em con tim bối rối . con tim bối rối, anh còn nợ em. Và còn nợ em , cuộc tình đã lỡ, cuộc tình đã lỡ. Anh còn nợ em...."
Lúc nào cũng thế ! Tôi chỉ có thể đứng dậy ra về khi tiếng đàn thật sự chấm dứt. Mưa đã nhẹ hạt tự lúc nào và chiếc dù tím vẫn đồng hành cùng tôi trên con đường vắng vẻ. Tôi lại đếm từng bước chân mình thật nhẹ trên đôi dép nhật. Vâng ! Không là đôi giày cao gót nhọn nhưng nhịp bước vẫn rơi rớt chút buồn trên mặt đường ướt sũng nước. Một mình ! Vâng ! Một mình ! Và có ai đó đã bảo tôi " khùng ".Ừ ! Thì " khùng " có sao đâu mà.
9 CommentsChronological   Reverse   Threaded
giaogia wrote on Oct 8, '10
kimhoan55 said
, chả ai nhìn thấy và những giọt nước mắt vẫn âm thầm lặng lẽ rơi xuống. 
Ưót hết cả xích lô nè hehehehhe
nguoiphobien09 wrote on Oct 8, '10
Vậy là cafe một mình nữa . Có Bống nữa đấy chứ . Nhớ lại đi . heeee
bachtungtuyet wrote on Oct 8, '10
Em mấy hôm nay cũng trú mưa nên trốn mãi trong nhà, không còn lang thang blog hơn xưa. Hôm nay ghé sang chị, và gặp laị....




haihoang60 wrote on Oct 11, '10
Đôi khi cũng phải khùng chút cho đời bớt tẻ nhạt. Nhưng vừa phải thôi không thôi lại phải vào Biên hòa nằm
haihoang60 wrote on Oct 11, '10
Chỉ rồi mà sao không tăng cỡ chữ lên. Đọc mỏi mắt thấy mồ
haphan52 wrote on Oct 16, '10
Sao không rủ bạn hiền đi chung cho có 2 mình. Chị chưa bao giờ vào quán cà phê 1 mình.. hihiio.. cái cảm giác trơ trọi sợ lắm!
thanhmy wrote on Jun 7
Cảm giác này xa lắc lư rồi phải không ...tâm trạng nên viết hay thế ...!
kimhoan55 wrote on Jun 11
Gần 2 năm rồi mà. Thế đấy ! Vừa Bờm vừa Khùng. Hì hì hì...
thanhmy wrote on Jun 11
kimhoan55 said
Gần 2 năm rồi mà. Thế đấy ! Vừa Bờm vừa Khùng. Hì hì hì... 
Hôm nào gặp cafe ...mình cũng sắp khùng nẻ ...!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét