Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2012

MỘT CHÚT HEO MAY . .


Dec 30, '09 3:40 PM
for everyone
Ngoài trời đêm se lạnh, sao lác đác nhấp nháy chút ánh sáng nhạt nhoà giữa khoảng không mờ nhạt bóng trăng khuya. Lòng hoang vắng lạ. Tâm tư có chút gì đấy mơ hồ mà trái tim cứ đau nhói. Tại sao nhỉ ?
Dọn dẹp lại nhà cửa và cứ mỗi lần như thế tôi lại tẳn mẳn xăm xoi lại những trang nhật ký cũ mèm của anh của tôi ...Niềm chua xót tràn ngập cả lòng...Có cuộc tình cay đắng thế sao? Những dòng chữ nhảy múa và đã nhòa mờ bởi những giọt lệ mỗi lần lật lại trang từng trang nghiệt ngã. Tại sao ? Và tại sao ...? Tôi có thể sống một cuộc sống đau thương đến vậy ? Vì Tình Yêu chăng? Thứ tình yêu nào mà cuộc sống mãi đọa đày hay tại lòng tôi đầy vị tha có phải ? Những nghĩ suy của thời son trẻ với một tấm lòng yêu thương vô hạn, tôi đã cam chịu bao đau khổ của kiếp người. Tình anh lớn qúa và tính vị kỷ trong anh cũng to tát khôn cùng làm đời tôi oan trái. Có những nỗi đau phải chôn kín và có những nỗi mất mát tưởng chừng đó là lẽ tất nhiên. Anh vẫn đó, vẫn ánh mắt sâu thẳm mông mênh nhìn tôi lúc nào cũng như hờn ghen vô lối. Anh tự làm khổ mình và làm khổ cả người anh yêu mến. Còn tôi ...? Tôi thì sao nhỉ ? Lại cắn răng cam chịu như một Định Mệnh đã có sẵn của cuộc đời. Nếu suy nghĩ của tôi thoáng như con cái bây giờ thì chắc đời tôi không cay đắng, phải thế không nhỉ ? Bao lần hợp tan trong đời giờ nghĩ lại thấy đúng là Số Phận, cái số phận cay nghiệt của con người.
Tôi nhìn lại mình , nhin lại đôi tay , nhìn lại nếp nhăn hằn dấu vết năm tháng...Tôi đó sao ? Không còn gì nữa cho tôi ? Không còn nụ cười ...Thương cho đời tôi quá ...Tôi ơi !!!
Năm tháng đã vô tình đi qua đời và tôi cũng vô tình bỏ lại sau lưng những nụ cười. Bỗng dưng tôi chợt nhớ hôm nay...ngày cuối năm. Tôi sẽ đón Giao Thừa với các con như đã hứa. Lòng bâng khuâng như một thoáng gió heo may về qua khung cửa sổ và ánh trăng len lén rọi qua song. Tôi sẽ đón Giao Thừa với một tấm lòng dành cho con trẻ còn riêng tôi sẽ vẫn âm thầm soi lại bóng mình trong đêm. Ơi ! Đêm Giao Thừa ! Đêm nay ...Có nỗi buồn nào đã qua và có niềm vui nào sắp đến không nhỉ ? Tôi nhìn vầng trăng le lói qua khung cửa sổ , ánh trăng rằm nhưng sao nhạt mờ quá vậy ? Như phủ che một màng sương mỏng...Tôi chợt buồn như chưa bao giờ buồn đến thế . Ánh trăng đời tôi đó sao ? Một màu buồn da diết. Tôi thấy hụt hẫng. Đôi tay níu kéo được gì mà từng dấu vết chai sạn vẫn in hằn theo năm tháng ? Mái tóc dài ngày xưa đâu rồi mà giờ chỉ còn bâng quơ nỗi tiếc nhớ của lưa thưa mấy sợi tóc mai buồn. Đôi mắt không còn nét lúng liếng thuở nào mà chỉ còn viền mi long lanh ươn ướt bao giọt lệ đời gần xa heo hút . . .Đêm nay bỗng dưng buồn muốn khóc. Có vơi bớt niềm đau không nhỉ ? Những trang nhật ký năm xưa ...Tôi muốn quên đi mà lòng vẫn hoài day dứt. Muộn phiền ơi ! Xin hãy để tôi quên ! Xin hãy cho tôi lại nụ cười. Vâng ! Tôi xin quẵng hết ưu phiền cho năm cũ ...Tôi mong đón nhận được một năm mới Bình Yên...thật Bình Yên ...cho đời mình...


5 CommentsChronological   Reverse   Threaded
ngocyen054 wrote on Dec 31, '09
Thôi mà, xếp quá khứ bỏ vào hộc kéo khóa lại đi. Cuộc đời còn bao ngày để vui sống nữa đâu mà cứ kéo nỗi buồn về phía mình hoài KH ơi. Biết bao người có cuộc sống cay đắng gấp trăm nghìn lần mình nữa kia kìa.
Bạn có mái nhà ấm êm, có những đứa con ngoan để lo lắng, hạnh phúc lắm chứ.
Hôm nay, ngày cuối cùng của năm. Dẹp hết ưu phiền qua một bên để đón một năm mới bên gia đình và bạn bè thật vui nghen.
haihoang60 wrote on Dec 31, '09
Ừ. Dẹp dùm đi. Không đi cũng bỏ vào tủ khóa lại. Mà sao chơi chữ không dấu đọc muốn bể đầu luôn
songphuong wrote on Jan 1, '10, edited on Jan 1, '10
Kim Hoàn ơi...hôm nay nghỉ Tết rảnh vào blog thăm mày đây! Chời ơi, làm gì mà rên rỉ dữ dzị nè trời...mới giung giăng giung giẻ với bạn bè xong bi giờ nổi cơn....buồn tình wé dzị?! Yến nói đúng, đời còn nhiều ngưòi ...buồn hơn mình nưã nó, nói chung "mỗi người mỗi...cảnh, mười phân...bùn mười " đâu phải chỉ riêng mình mày đâu. tao càng buồn thì càng cười đó, càng làm thơ vui thiệt là nhiều để mà..." bùn làm gì, bỏ qua đi tám". Gởi cho mày bài thơ tao làm cách đây không lâu, khi tao đang bùn wá tự khuyên mình đó. Mày hổng nhớ sao " cười lên đi em ơi, dẫu nước mắt có hoen vành mi..." Thấy tao học theo tiền nhân...giỏi hôn? Cấm mày bùn nưã ha, hông thôi tao nghỉ choi dzí mày lun á! Chúc mày cùng các bạn bên đó một năm mới nhiều dzui dzẻ, tao nhớ mãi hông thôi những cuộc gặp gỡ vưà qua cùng các bạn. Một kỷ niệm không bao giờ quên. Je t'embrasse très fort!!!


Hoa Môi Tặng Đời

Buồn - Vui cũng thế thôi mà
Lệ rơi một trận cười xoà là xong
Khơi dậy chi trận bão lòng
Cho hồn ướt đẫm môi hồng nhạt phai

Ta sợ lắm tiếng thở dài
Đêm hằng nguyện mỗi ngày mai yên lành
Nhìn đâu cũng thấy màu xanh
Trải dài ngan ngát thị thành, thôn quê

Lòng ta cứ mãi đam mê
Yêu thương chấp nhận mọi bề trần gian
Mặc khốn khổ chẳng than van
Tỉnh tâm định trí trước ngàn khổ đau

Đời người dài ngắn bao lâu
Sinh, lão, bịnh, tử...ai đâu hay tường?!
Kiếp nhân sinh vốn vô thường
Thì thân tứ đại vấn vương làm gì!

Buồn nhiều chẳng ích lợi chi
Vui là thần dược diệu kỳ ai ơi!
Khuyên người chính tự khuyên tôi
Mỗi sáng thức dậy hoa môi tặng người

Song Phượng 18.11.09
kimhoan55 wrote on Jan 1, '10
ngocyen054 said
Thôi mà, xếp quá khứ bỏ vào hộc kéo khóa lại đi. Cuộc đời còn bao ngày để vui sống nữa đâu mà cứ kéo nỗi buồn về phía mình hoài KH ơi. Biết bao người có cuộc sống cay đắng gấp trăm nghìn lần mình nữa kia kìa.
Bạn có mái nhà ấm êm, có những đứa con ngoan để lo lắng, hạnh phúc lắm chứ.
Hôm nay, ngày cuối cùng của năm. Dẹp hết ưu phiền qua một bên để đón một năm mới bên gia đình và bạn bè thật vui nghen.
Minh da co mot mgay cuoi nam buon vui lan lon. Dau sao cung cam on cuoc doi Y. nhi !
kimhoan55 wrote on Jan 1, '10
haihoang60 said
Ừ. Dẹp dùm đi. Không đi cũng bỏ vào tủ khóa lại. Mà sao chơi chữ không dấu đọc muốn bể đầu luôn 
Bo tu khoa lai nha anh. Ngay dau nam cung co ti vui . Hy vong mot nam moi em a. Cam on anh !

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét