Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2012

CHO NGƯỜI TÌNH LỠ . . .



Oct 11, '09 3:01 PM
for everyone
" Khi bạn hát một bản tình ca là bạn đang muốn hát với cuộc tình của mình. Hãy hát đi đừng e ngại. Dù hạnh phúc hay dở dang thì cuộc tình ấy cũng là một phần máu thịt của bạn rồi ."
Lời của cố nhạc sĩ TCS như cơn mưa rào thấm mát mảnh đất tưởng đã khô cằn theo tháng năm vời vợi ...
Tôi cất tiếng hát nho nhỏ hòa theo giọng hát ca sĩ Kim Khánh. Phòng trà ca nhạc quán cafe Phú Sĩ, nơi Anh và Tôi có lần đã thả hồn theo từng kỷ niệm mơ hồ của tháng ngày nào xa hun hút. Cái ngày xưa êm dịu đẹp như thơ của tuổi đôi mươi. Anh và Tôi lang thang qua từng con dốc trên đồi, có thông xanh reo vui, có cỏ mượt ve vuốt gót giầy...Những ngày tháng ấy đã qua lâu thật lâu. Lâu đến nỗi tôi không còn đếm được bao nhiêu ngày, chỉ biết là đến mấy mươi mùa thu rụng lá, mấy mươi mùa đông nhạt nhòa...đã trôi qua trong đời...Từng giọt nước mắt tôi đã đi quanh, từng ngọn gió bấc theo mùa thổi lạnh run rẩy tim mình. Tôi muốn hát ru đời tôi , ru tình treo mỏng mảnh trên chiếc đinh không, ru đời mình đã đánh mất nhiều quá yêu thương ngọt ngào...
Tiếng hát chơi vơi, chơi vơi trong hồn. Nghe niềm đau dấy lên từ sâu thẳm. Tuổi dời qua mau quá ! Sương trắng đã bạc đầu rồi sao ! Và tình thì đã trôi xa... xa lắc ...Tôi nghe thân xác rã rời, nghe đớn đau vây kín, nghe u uất nặng trĩu tâm hồn.Anh nơi ấy và Tôi chốn này , những sáng tối ơ hờ qua đi...Nỗi quạnh hiu như những nỗi đau ngọt ngào mà TCS đã phổ thành khúc nhạc muôn đời trong trái tim tôi.
Giờ đây ! Anh đang lặng lẽ nghe đêm đổ xuống đời, nghe từng bóng hoàng hôn kéo về âm thầm và Tôi cũng lặng lẽ đứng bên đời nhìn con nước trôi xuôi về biển. Từng nhánh sông cũng đổ dồn về biển và cuối đời thì cũng như những chiếc lá vàng rơi lả tả lúc gió bấc sang mùa. Định mệnh đã bắt Anh phải chấp nhận tử sinh còn Tôi phải chấp nhận tiễn đưa người trong một chiều khi hoàng hôn tắt nắng. Có nỗi đau nào to tát hơn một sự đợi chờ trong khắc khoải, nhìn thấy nơi mình phải đến, cái nơi chốn mà tất că là hư vô. Niềm đam mê tuổi trẻ thôi cũng đành thả trôi theo dòng nước. Giờ ngồi nghe chênh vênh đời mình, nghe tiếng vọng mơ hồ tình yêu ngày nào vẫn đẹp vẫn là nỗi đau của biệt ly.

" Khóc mà chi _Yêu thương qua rồi . Than mà chi_ Có ngăn được xót xa...Tiếc mà chi _ Những phút bên người . Thương mà chi _ Nhắc chi chuyện đã qua ..."
"Anh giờ đây _Như là chim rã rời cánh _Biết bay phương trời nao. Em giờ đây_ Như cành hoa trót tả tơi . Đón đưa ngọn gió nào _Mình nào ngờ _Tình rơi như lá rơi. Ngày tình đầy _Vòng tay ôm quá lơi. Để giờ này _ Một người khóc đêm thâu _ Một người nén cơn đau . Nghe mưa mà cúi đầu...Thế là hết..."
Tôi muốn khóc ! Khóc cho vơi đi nỗi đau trong lòng. Cứ nghĩ đến Anh đang vật vã đấu tranh sinh tử là nước mắt tôi tuôn rơi. Mỗi ngày chỉ một câu " Chúc em ngủ ngon ! " là tôi biết Anh đang đau khổ vì nhớ đến một người đã xa lơ xa lắc. Anh không có tội mà có chăng là vì tôi vẫn hiện hữu bên đời, vẫn còn trong Anh chút ngọt ngào ngày xưa đó. Khi một người đang đến dần cõi hư vô thì bao giờ người ta cũng muốn níu kéo một cái gì đó mơ hồ nhưng mãnh liệt có thể làm cái phao giữa biển khơi với chút tình mong manh. Tôi phải làm gì ? Nếu không là những an ủi san xẻ cuối đời thì tôi chỉ là một con rối vô dụng thôi. Tôi âm thầm chia sẻ cùng anh những mong anh còn có được nụ cười. Tôi có lỗi không ? Trong tận cùng sâu thẳm con tim !  Tôi vô tội !  Anh vô tội ! Đó là một tình yêu với lòng nhân ái !
Ngày lại ngày qua, sự sống như sợi tơ mong manh. Anh không dám lay động vào nó, Tôi không dám chạm tay vào nó. Xin để mặc cuộc đời , xin phó thác cho cái gọi là Định Mệnh. Tôi xin một chút an lành cho Anh, một chút thôi vì tôi biết sẽ chẳng còn bao lâu nữa lá vàng phải rơi bởi mùa thu sẽ qua cho mùa đông lại đến. Cái lạnh sẽ ghê rợn vô cùng ! Và Tôi sẽ nắm lấy tay Anh, cái bắt tay nhẹ nhàng êm ái tiễn đưa Tình Anh dù chỉ là trong giấc ngủ chập chờn mộng mị...
Một buổi tối nghe lòng quay quắt với những bài tình ca tuyệt vời trong cái quán cafe thật trang nhã , thật ấm cúng, ăm ắp kỷ niệm một thời ..." Xin vỗ tay cho đều...trong tim giọt máu vừa khô. Xin vỗ tay cho đều...môi người thôi những âm ba. Một lời tình cuối vu vơ, một ngày tình xót xa vừa. Xin đứng yên trong chiều, lao xao từng bóng hoàng hôn. Xin đứng yên trong chiều, treo tình trên chiếc đinh không. Gập ghềnh nhiều kiếp lưu vong, ta lăn đời đã qua, đôi tay vẫn còn ôm mịt mùng..."
Đôi tay vẫn còn ôm... mịt mùng ...
Đôi tay vẫn còn xa ...nghìn trùng...

ngocyen054 wrote on Oct 11, '09
Khóc xong nhẹ lòng, Hoàn ạ. bạn nhắc PS làm mình nhớ NT quá. Mỗi lần vào đấy với bạn, mình đều xơi 2 ly kem, bù lại thời gian biền biệt không về...
Ngày mới rồi, quệt nước mắt và cười tươi với biển nghe.
nguoiphobien09 wrote on Oct 11, '09, edited on Oct 13, '09
Bống chờ đên 12h thì ngủ. Sao onl muộn thế

kimhoan55 wrote on Oct 12, '09
ngocyen054 said
Khóc xong nhẹ lòng, Hoàn ạ. bạn nhắc PS làm mình nhớ NT quá. Mỗi lần vào đấy với bạn, mình đều xơi 2 ly kem, bù lại thời gian biền biệt không về...
Ngày mới rồi, quệt nước mắt và cười tươi với biển nghe.
 
Khi nào về hai đứa đi PS nhé ! Sẽ có 2 ly kem cho bạn hiền thôi. Chờ nhé !
kimhoan55 wrote on Oct 12, '09
Bống chờ đên 12h thì ngủ. Sao onl muộn thế

 
Con trai Bống ơi ! Nó đã ngồi máy chơi tự lúc nào và mẹ đành leo lên giường chập chờn tỉnh giấc gần 2h sáng. Và thế là len lén mở máy ngồi than thỉ với chính mình Bống ạ. Để dành nhạc cho Bống í mà.
tommysgvn wrote on Oct 13, '09
Tặng chị một bài hát, nhưng ở đây đã có nhạc. Thôi Tom tặng lyric thoi
Mưa soi dấu chân em qua cầu.
Theo những cánh rong trôi trên niềm đau.
Đời em đã khép đi vội vàng.
Tình ta cũng lấp lối thiên đàng.
Như cánh chim khuất ngàn.
Như cánh chim khuất ngàn.
Còn mong còn ngóng chi ngày yêu dấu.
Mưa soi dấu chân em qua cầu.
Theo những cánh rong trôi trên niềm đau.
Thời nào yêu hết trái tim buồn.
Lời nào yêu hết trái tim buồn.
Xin giữ trong mắt lệ.
Xin giữ trong mắt lệ.
Nhòa theo từng gót chân người chân người.
Mưa âm thầm buổi chiều thổn thức.
Sẽ nhạt nhòa từ ngàn năm nữa.
Như em khóc hồn nhiên.
Nỗi buồn phiền ngày tàn ơi hởi.
Em thấy không cõi đời vô vọng.
Xin em hãy cho tôi tạ từ.
Khi em đã đi qua quãng đời tôi.
Dù một khoảnh khắc sớm phai tàn.
Mà lệ em rớt trên môi nhạt.
Đôi mắt em rất buồn.
Đôi chúng ta rất buồn.
Vạn câu tình cũ xin gửi cho đời.
Mưa soi dấu chân em qua cầu.
Theo những cánh rong trôi trên niềm đau.
Đời em đã khép đi vội vàng.
Tình ta cũng lấp lối thiên đàng.
Như cánh chim khuất ngàn.
Như cánh chim khuất ngàn.
Còn mong còn ngóng chi ngày yêu dấu.
Mưa soi dấu chân em qua cầu.
Theo những cánh rong trôi trên niềm đau.
Thời nào yêu hết trái tim buồn.
Lời nào yêu hết trái tim buồn.
Xin giữ trong mắt lệ.
Xin giữ trong mắt lệ.
Nhòa theo từng gót chân người chân người.
Mưa âm thầm buổi chiều thổn thức.
Sẽ nhạt nhòa từ ngàn năm nữa.
Như em khóc hồn nhiên.
Nỗi buồn phiền ngày tàn hơi ấm.
Em thấy không cõi đời vô vọng.
Xin em hãy cho tôi tạ từ.
Khi em đã đi qua quãng đời tôi.
Dù một khoảnh khắc sớm phai tàn.
Mà lệ em rớt trên môi nhạt.
Đôi mắt em rất buồn.
Đôi chúng ta rất buồn.
Vạn câu tình cũ xin gửi cho đời.
kimhoan55 wrote on Oct 13, '09
tommysgvn said
Tặng chị một bài hát, nhưng ở đây đã có nhạc. Thôi Tom tặng lyric thoi
Mưa soi dấu chân em qua cầu.
Theo những cánh rong trôi trên niềm đau.
Đời em đã khép đi vội vàng.
Tình ta cũng lấp lối thiên đàng.
Như cánh chim khuất ngàn.
Như cánh chim khuất ngàn.
Còn mong còn ngóng chi ngày yêu dấu.
Mưa soi dấu chân em qua cầu.
Theo những cánh rong trôi trên niềm đau.
Thời nào yêu hết trái tim buồn.
Lời nào yêu hết trái tim buồn.
Xin giữ trong mắt lệ.
Xin giữ trong mắt lệ.
Nhòa theo từng gót chân người chân người.
Mưa âm thầm buổi chiều thổn thức.
Sẽ nhạt nhòa từ ngàn năm nữa.
Như em khóc hồn nhiên.
Nỗi buồn phiền ngày tàn ơi hởi.
Em thấy không cõi đời vô vọng.
Xin em hãy cho tôi tạ từ.
Khi em đã đi qua quãng đời tôi.
Dù một khoảnh khắc sớm phai tàn.
Mà lệ em rớt trên môi nhạt.
Đôi mắt em rất buồn.
Đôi chúng ta rất buồn.
Vạn câu tình cũ xin gửi cho đời.
Mưa soi dấu chân em qua cầu.
Theo những cánh rong trôi trên niềm đau.
Đời em đã khép đi vội vàng.
Tình ta cũng lấp lối thiên đàng.
Như cánh chim khuất ngàn.
Như cánh chim khuất ngàn.
Còn mong còn ngóng chi ngày yêu dấu.
Mưa soi dấu chân em qua cầu.
Theo những cánh rong trôi trên niềm đau.
Thời nào yêu hết trái tim buồn.
Lời nào yêu hết trái tim buồn.
Xin giữ trong mắt lệ.
Xin giữ trong mắt lệ.
Nhòa theo từng gót chân người chân người.
Mưa âm thầm buổi chiều thổn thức.
Sẽ nhạt nhòa từ ngàn năm nữa.
Như em khóc hồn nhiên.
Nỗi buồn phiền ngày tàn hơi ấm.
Em thấy không cõi đời vô vọng.
Xin em hãy cho tôi tạ từ.
Khi em đã đi qua quãng đời tôi.
Dù một khoảnh khắc sớm phai tàn.
Mà lệ em rớt trên môi nhạt.
Đôi mắt em rất buồn.
Đôi chúng ta rất buồn.
Vạn câu tình cũ xin gửi cho đời.
 
"Vạn câu tình cũ xin gởi cho đời..."

Thôi mơ chi nữa rong rêu
Yêu thương trôi mãi lêu bêu phận người
Mắt môi một thoáng qua đời
Cũng xin qua muộn một thời lá lay
Bồng bềnh nỗi nhớ mưa bay
Mênh mông tiếc nhớ cho say tháng ngày
Anh bên đông em bên tây
Lá vàng lác đác rơi đầy song khuya
Đêm buồn năm cánh sao tua
Trăng tàn mấy độ cho vừa yêu thương
Ngày sầu bóng lẻ con đường
Xôn xao nhật nguyệt mấy phương tìm người
Chốn nào tình đã rong chơi
Nơi nào anh đến nghe đời khóc than
Nghe em xót lệ ngỡ ngàng
Nghe đàn trãi khúc bẻ bàng tình xa
Cũng xong một giấc mơ qua
Mơ tình đã rụng âm ba qua đời
Xin qua muôn nẻo xa vời
Xin thôi mắt lệ rối bời đêm đêm
Xin mơ một giấc êm đềm
Xin yêu thương hãy ngủ mềm trong tay
Xin thôi buồn nhé xa bay
Xin đời một chén rượu cay quên sầu...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét