| BIỂN ĐÊM CỦA TÔI . . . | for everyone |
Đêm ta buồn ta đi lang thangTa lên blog buồn ta nghĩ lan man...
Chạy một vòng biển đêm trong màn mưa nhẹ lất phất. Chỉ lác đác vài giọt trên mặt mà thấy lòng đậm ưu tư. Đêm vắng, xe cộ thưa thớt vì cũng vừa qua một cơn mưa. Trời không gió nhưng mát lạnh hay tại tôi mong manh trong chiếc áo đầm sát cánh nhỉ ? Lái xe chậm thật chậm để đón nhận cái mát dịu đáng yêu này.
Con đường biển quen thuộc đã đi hàng ngày thế mà tôi vẫn thấy đẹp làm sao ! Dù lạnh lẽo, dù vắng vẻ, dù chỉ một mình , tôi vẫn cảm thấy biển thật đầy yêu thương. Dừng xe ! Đứng lại nơi lan can đường đi dành cho người đi bộ, tôi dõi mắt xa xa... Ơi ! Biển đêm huyền diệu !
Bầu trời không trăng không sao ! Một màu đen huyền bí ! Con sóng vẫn nhẹ vỗ bờ êm ả, êm ả như làn sóng buổi sớm bình minh những ngày tháng 6 vừa qua, dù cát đẫm nước cơn mưa tối nay bất chợt. Hơi lạnh rồi đây ! Ồ ! Lại vài giọt mưa lất phất rớt rơi trên mật, trên tóc, trêncánh tay trần. Buồn ! ! !
Thế đấy ! Cứ nỗi buồn ! Tôi một mình và có lẽ nỗi buồn cũng một mình. Thoáng hiện thật mong manh nhưng xoáy trong lòng sâu đậm quá. Chẳng thấy nhớ nhung một ai, chẳng thấy quắt quay một điều gì mà sao đôi mắt lại long lanh giọt lệ...Biển đen ngòm, bầu trời cũng đen ngòm, và tôi ... một màu đen cô độc lạ ! Chỉ thấy thương mình, ừ nhỉ ! Ngẫm nghĩ loanh quanh lại thương cái tên mình sao tréo ngoe thế không hiểu. Ba Má cho một cái mác thật sáng sủa thật huy hoàng . Cái màu lấp lánh sáng rực của vàng ròng...Kim Hoàn...Thế mà cuộc đời cứ buồn bã cô độc làm sao ! Đành vậy !
Thôi ! Dấu nỗi buồn vào trong túi áo. Chả có túi nào cả ! Thôi ! Thả trôi nỗi buồn theo con sóng nhỏ. Tôi quay xe trở về. Lẩn thẩn nhớ đến một lời nói đâu đó của ai. Khùng ! Ừ nhỉ ! Khùng rồi ! Bật cười với Cái Khùng của mình. Tôi mở khóa cửa. Tiếng kèn kẹt của cánh cửa sét rỉ, Tiếng chuông tin nhắn ...Khùng rồi ...
Hãy thả nỗi buồn vào cái hộp đen nhé!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét