Thứ Tư, 26 tháng 9, 2012

MỘT. . .CHÚT. . . GỌI. . .LÀ. . .



Mar 4, '11 2:30 PM
for users haihoang60 and kimhoan55

Ngoài trời đang mưa nhẹ hạt và mình lại một đêm thao thức.
Dư hương sinh nhật 2011 vẫn còn. Hình ảnh thân thương của tất cả các bạn NTH cũng như nhóm thân hữu blogger với tiếng cười vui rộn rã cứ như vang vang bên tai mình. Mở đi mở lại trang photo xem hình, một chút ngậm ngùi khi đọc câu hỏi " Sao chỉ 8/3 không dzậy ? ... "
Ừ ! Thì thế đấy ! 
Tối nay lại sinh nhật Liên Hoa. Trời hơi lạnh đủ cho mình quấn chiếc khăn quàng cổ màu tím mình yêu. Cái màu tím dường như định mệnh. Một chút trăn trở về cuộc đời. Chỉ vài blogger thôi và những mẫu chuyện nhỏ vây quanh đề tài cuộc sống đã qua. Mỗi người mỗi cảnh và tựu trung vẫn là cái khổ đã trãi trong đời. Những nỗi đau đã thăng hoa cho con người thêm nghị lực trong cái xã hội phức tạp đầy rẫy ưu phiền này. Mình thấy chạnh lòng. Nỗi cô quạnh, kiếp con người ... Tại sao trong cuộc sống lại luôn xảy ra những biến động và tình yêu không còn là cái đẹp để ta vươn tới lúc tuổi còn thanh xuân nhỉ ? Giá như con người ta đừng kỳ vọng quá nhiều vào một tình yêu, đừng đòi hỏi một sự thánh thiện trong con người mình yêu thì có lẽ khổ đau không tồn tại mãi đến lúc tuổi già.Thầm nghĩ lại cuộc đời mình. Giá như anh ấy còn sống...Ừ nhỉ ! Giá như anh ấy còn sống thì mình sẽ luôn mỉm cười với số phận cho dù ngày xưa đêm từng đêm đong đầy nước mắt. Mình sẽ quên, quên tất cả đau khổ chỉ để gìn giữ một Hạnh Phúc dẫu mong manh. Bây giờ khi mình biết làm thế nào để có được nó thì đã không bao giờ được nữa rồi. Không còn nữa ! Vâng ! Còn đâu những lần thủ thỉ bên tai lời ngọt ngào. Anh đã mang đi tất cả bỏ lại cho em nỗi xót xa. Vai trò người đàn bà, thiên chức làm Mẹ có lẽ mình đã xong rồi..........Và giờ đây... niềm cô quạnh se sắt khi nghĩ đến vai trò người vợ ? Mình đã sống thật hiền thật dịu dàng với anh ấy trong suốt quãng đời làm vợ để rồi mình được gì ? Nước mắt và nước mắt ! Mình biết anh ấy rất khổ tâm với cuộc sống không định hướng trong cái chế độ mà tưởng chừng như chẳng bao giờ có thể đổi thay. Lúc ấy vai trò người vợ thật là khó. Mình phải vừa bương chải trong công việc lại vừa phải biết làm thế nào để gìn giữ cái hạnh phúc quá ư nhỏ bé đó. Đôi tay mình không đủ ôm trọn, những xót xa ray rứt khi đời sống quá cam go và mình phải cam chịu vì đó là quyết định của mình. Một lựa chọn ngoài ý muốn của gia đình, của Ba Má. Ừ ! Có lẽ đó là định mệnh. Cái định mệnh khắt khe quá đối với một người con gái vừa bước vào đời với chút vốn liếng đạo đức hạnh kiểm được tôi luyện trên ghế nhà trường. Một học sinh ưu tú ! Ừ ! Đến giờ mình vẫn còn cảm nhận được cái hạnh phúc, niềm tự hào khi hàng năm được ôm trong tay cái phần thưởng gói bằng giấy bóng kính đẹp tuyệt vời. Những tưởng cuộc đời dành cho mình bao ưu ái...Thế mà ...! Sao bỗng dưng mình lại nhớ đến thời học sinh thế nhỉ ? Có lẽ vì mình đang nhớ đến đoạn đường cam go đau khổ đã qua trong đời nên nỗi tiếc nhớ về quãng đời thơ mộng đó cứ âm ỉ mãi trong tâm hồn. Thế rồi cuộc đời đã quất vào tim mình bao lằn roi nghiệt ngã. Cô gái nhỏ bé hiền hậu hạnh kiểm ngày nào đâu rồi? Mình quắt quay với số phận. Cay đắng ngậm ngùi, bao lần tan hợp vì thương con, yêu chồng để rồi quạnh quẽ cũng là quạnh quẽ...Mình dễ dàng cảm nhận nỗi đau của ai đó khi thấy họ phần nào giống mình. Trái tim mình mềm yếu quá. Mình thấy xót xa khi nhìn thấy dáng anh ấy buồn làm sao. Những cảnh đời u uẩn. Những mất mát ngậm ngùi. Vì đâu ? Con người ai cũng có những mất mát trong đời nhưng hỏi xem ai có sức chịu đựng bền bỉ đến lúc xuôi tay mà trái tim không thổn thức ? Mình nghĩ đến anh ấy vì anh ấy có nhiều điểm giống người đàn ông đã đi qua đời mình và đã bỏ lại sau lưng bao phiền não mình phải gánh gồng. Như thế mình có sai không ? Không ! Mình không sai chút nào cả. Mình có quyền để tình cảm bay bỗng chứ. Mình vẫn muốn giúp đỡ anh ấy trong phạm vi khả năng mình có. Mình hiểu một chút tình anh ấy dành cho cũng nhẹ nhàng như làn gió mát buổi trưa hè. Anh ấy cũng cảm nhận được sự chia xẻ, anh ấy cũng mong có một chút ấm áp cho cuộc đời chứ. Nhưng không thể được ! Anh ấy còn gia đình. Mình mong mỏi anh ấy hạnh phúc bên các con. Mình mong chị ấy dịu dàng một chút, nhẹ bước gần đến anh một chút...tất cả sẽ qua êm đềm phải không anh ? Ấy vậy mà...mắt mình cũng ươn ướt đấy. Buồn không ?
Một chút buồn vương vương đuôi mắt
Một chút suy tư se thắt đáy lòng
Một chút ngậm ngùi héo hắt đợi mong
Một chút nghẹn ngào sầu đông giá lạnh

Thế đấy ! Mình không nên đến gần anh ấy nữa sao ? Giả như chị ấy trở về...Anh ấy phải được sống nốt quãng đời còn lại thật đẹp. 
Ừ ! Thì thôi vậy...
 Ủa ! Sao bài này mình post cho anh Hoàng hồi nào dzậy ta ?
t

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét