| Ưu Tư Bên Đời . . . | for everyone |
Sáng nay trời lác đác vài giọt mưa nhẹ, vẫn đi bơi thôi. Biển sóng vẫn êm ả , phẳng lì thấy thương ghê. Mặt trời dấu đi cái màu vàng của ngày hôm qua , có lẽ cũng cảm thấy xấu hổ như tôi chăng ? Con trai bảo " Mẹ sao giống tuổi teen ghê !".Ấy ! Cũng vì Blog trời ạ ! Thật xấu hổ chết được .
Thế nhưng ngẫm đi ngẫm lại, tôi thấy phải cảm ơn blog rồi. Không có blog tôi sẽ buồn biết mấy. Dù bao lần đọc entry của anh tôi không cầm được nước mắt. Dù bao lần đọc thơ của bạn tôi cũng lả chả lệ khóc thương mình...Có phải tôi quá đa sầu đa cảm ? Ừ ! Thì chuyện đời mà , biết bao nghiệt ngã ! Cũng như anh ấy đã nhắn cho tôi một cái tin " Gan anh lại phát hiện thêm khối u mới rồi. Tháng sau chắc lại phải vô thuốc ..." Tôi lại khóc cả đêm. Tại sao những người thân quanh tôi đều bị trêu chọc bởi cái Định Mệnh quái quỷ.Ưu phiền cứ lẩn quất quanh đời. Bây giờ anh ấy với tôi là hai người bạn Tri Kỷ, buồn vui tâm sự cùng nhau. Anh ấy còn có mái gia đình, đủ vợ đủ chồng, dù anh ấy có nhớ đến tôi thì cũng chỉ là nỗi nhớ của ngày xa xưa. Tôi không thể cho anh ấy một tia hy vọng về tình cảm, chỉ xin đứng bên đời an ủi lúc anh hụt hẫng bởi căn bệnh quái ác mà thôi. Hãy cố vươn lên anh nhé ! Còn vợ con đó mà, hãy sống vui sống tốt để em còn nhìn thấy được nụ cười của anh của chị và của các con anh nữa nhé. Có một người anh trong blog đã bảo tôi " Chuyện gì đáng nhớ thì cứ nhớ và chuyện nào đáng quên cũng nên quên đi ...". Anh ơi, có chuyện nào để quên đây anh ? Một khi tất cả đã ghi vào bộ nhớ dù em rất " Bờm ". Mà thường thì đời mình chuyện vui lại ít ỏi mà nỗi đau thật sâu, sâu lắm anh ạ.
Từng cuộc tình qua đời ...cái nhẹ nhàng êm ả, cái nghiệt ngã thương đau, cái sầu thương chất ngất, cái ray rứt ai hoài...làm tim tôi cứ đau thắt. Đời sống vợ chồng lại là nỗi đau xé cả ruột gan. Giờ trãi qua cuộc đời, tôi mới nhìn thấy được sức chịu đựng của người đàn bà là không gì so sánh được.Trong tất cả các chỗ đứng trong cuộc đời, làm vợ, làm mẹ, người đàn bà thật đáng trân trọng.
Ngẫm lại đời mình đã qua rồi giông bão. Thế nên tôi dễ dàng xúc cảm khi nhìn thấy một nỗi đau, khi nghiệm ra được một điều gì đấy làm tim mình thắt lại. Tôi muốn nhìn thấy nụ cười của các bạn tôi. Tôi muốn nhìn khuôn mặt rạng ngời của anh. Tôi muốn nhìn các con trưởng thành trong vòng tay ôm của Mẹ. Tôi muốn nhiều lắm những yêu thương trong đời...
Làm sao tôi có được tất cả những ước mơ !
Những nỗi ưu tư trĩu nặng ! Nó cứ làm tôi phải khóc, thương anh, thương tôi đã trãi qua bao cay đắng trong đời. Có những điều thật vô cùng quý giá mà đành lòng ta phải rủ bỏ đi. Với tôi, mất mát nào cũng huy hoàng trong cùng tận đau xót của con tim.Tôi nhớ đến mái tóc mình, một chủ đề cho biết bao bài thơ của các chàng, thế mà tôi đã phải cạo sạch, cạo nhẵn thín như một ni cô. Đó ! Một trong những điều quý giá nhất trong đời mà tôi đành gạt lệ phá bỏ đi.Còn nỗi đau nào hơn thế nhỉ ? Tôi cũng biết rằng " Tóc dài còn cắt được . Sầu dài bỏ cho ai " . ấy vậy mà nỗi đau đó thắm trong từng mạch máu , gậm nhấm cuộc đời tôi. Giờ thì nhìn chúng hạnh phúc, tôi cũng tự an ủi mình . Có lẽ vì mình quá thương con thôi mà !
Mỗi chặng đời là một nỗi đau không trùng lập.Anh cũng thế phải không ? Cứ mỗi sáng đi biển nhìn mây trời, nhìn bãi cát chạy dài như nỗi đau bất tận, nghe tiếng vỗ rì rào của sóng, nghe tiếng gió thoảng thổi rơi từng chiếc lá bàng, nghe tiếng chim sẻ gọi tình, tôi lại nhớ, nhớ từng chuyện xa xưa rồi lại nhớ đến chuyện thật gần... Anh và Tôi ! Những con người thi gan cùng tuế nguyệt, đến bây giờ có được những gì ? Hai tay trống không ! Đôi vai gầy trĩu nặng chuyện đời. Đôi mắt đã nhạt nhòa với bao muộn phiền trăn trở, Tiếng cười đã pha lẫn chút đắng cay. " Thôi ! Có gì đâu ! Rồi việc gì đến nó cũng sẽ đến lo nghĩ làm gì ..." Câu nói nghe xót xa làm sao ! Tôi không nghĩ được tại sao lại có những chuyện đau lòng đến vậy ! Cứ nghĩ đến là lòng tôi lại chùng xuống và những giọt nước mắt xẻ chia lại không thể không tuôn trào.
Cũng như sáng nay, biển một màu buồn và tôi lại ứa nước mắt bởi những suy tư... Bước vội xuống nước thôi, bơi mau cho đừng ai nhìn thấy mình đang khóc ...
Thế nhưng ngẫm đi ngẫm lại, tôi thấy phải cảm ơn blog rồi. Không có blog tôi sẽ buồn biết mấy. Dù bao lần đọc entry của anh tôi không cầm được nước mắt. Dù bao lần đọc thơ của bạn tôi cũng lả chả lệ khóc thương mình...Có phải tôi quá đa sầu đa cảm ? Ừ ! Thì chuyện đời mà , biết bao nghiệt ngã ! Cũng như anh ấy đã nhắn cho tôi một cái tin " Gan anh lại phát hiện thêm khối u mới rồi. Tháng sau chắc lại phải vô thuốc ..." Tôi lại khóc cả đêm. Tại sao những người thân quanh tôi đều bị trêu chọc bởi cái Định Mệnh quái quỷ.Ưu phiền cứ lẩn quất quanh đời. Bây giờ anh ấy với tôi là hai người bạn Tri Kỷ, buồn vui tâm sự cùng nhau. Anh ấy còn có mái gia đình, đủ vợ đủ chồng, dù anh ấy có nhớ đến tôi thì cũng chỉ là nỗi nhớ của ngày xa xưa. Tôi không thể cho anh ấy một tia hy vọng về tình cảm, chỉ xin đứng bên đời an ủi lúc anh hụt hẫng bởi căn bệnh quái ác mà thôi. Hãy cố vươn lên anh nhé ! Còn vợ con đó mà, hãy sống vui sống tốt để em còn nhìn thấy được nụ cười của anh của chị và của các con anh nữa nhé. Có một người anh trong blog đã bảo tôi " Chuyện gì đáng nhớ thì cứ nhớ và chuyện nào đáng quên cũng nên quên đi ...". Anh ơi, có chuyện nào để quên đây anh ? Một khi tất cả đã ghi vào bộ nhớ dù em rất " Bờm ". Mà thường thì đời mình chuyện vui lại ít ỏi mà nỗi đau thật sâu, sâu lắm anh ạ.
Từng cuộc tình qua đời ...cái nhẹ nhàng êm ả, cái nghiệt ngã thương đau, cái sầu thương chất ngất, cái ray rứt ai hoài...làm tim tôi cứ đau thắt. Đời sống vợ chồng lại là nỗi đau xé cả ruột gan. Giờ trãi qua cuộc đời, tôi mới nhìn thấy được sức chịu đựng của người đàn bà là không gì so sánh được.Trong tất cả các chỗ đứng trong cuộc đời, làm vợ, làm mẹ, người đàn bà thật đáng trân trọng.

Ngẫm lại đời mình đã qua rồi giông bão. Thế nên tôi dễ dàng xúc cảm khi nhìn thấy một nỗi đau, khi nghiệm ra được một điều gì đấy làm tim mình thắt lại. Tôi muốn nhìn thấy nụ cười của các bạn tôi. Tôi muốn nhìn khuôn mặt rạng ngời của anh. Tôi muốn nhìn các con trưởng thành trong vòng tay ôm của Mẹ. Tôi muốn nhiều lắm những yêu thương trong đời...
Làm sao tôi có được tất cả những ước mơ !
Những nỗi ưu tư trĩu nặng ! Nó cứ làm tôi phải khóc, thương anh, thương tôi đã trãi qua bao cay đắng trong đời. Có những điều thật vô cùng quý giá mà đành lòng ta phải rủ bỏ đi. Với tôi, mất mát nào cũng huy hoàng trong cùng tận đau xót của con tim.Tôi nhớ đến mái tóc mình, một chủ đề cho biết bao bài thơ của các chàng, thế mà tôi đã phải cạo sạch, cạo nhẵn thín như một ni cô. Đó ! Một trong những điều quý giá nhất trong đời mà tôi đành gạt lệ phá bỏ đi.Còn nỗi đau nào hơn thế nhỉ ? Tôi cũng biết rằng " Tóc dài còn cắt được . Sầu dài bỏ cho ai " . ấy vậy mà nỗi đau đó thắm trong từng mạch máu , gậm nhấm cuộc đời tôi. Giờ thì nhìn chúng hạnh phúc, tôi cũng tự an ủi mình . Có lẽ vì mình quá thương con thôi mà !
Mỗi chặng đời là một nỗi đau không trùng lập.Anh cũng thế phải không ? Cứ mỗi sáng đi biển nhìn mây trời, nhìn bãi cát chạy dài như nỗi đau bất tận, nghe tiếng vỗ rì rào của sóng, nghe tiếng gió thoảng thổi rơi từng chiếc lá bàng, nghe tiếng chim sẻ gọi tình, tôi lại nhớ, nhớ từng chuyện xa xưa rồi lại nhớ đến chuyện thật gần... Anh và Tôi ! Những con người thi gan cùng tuế nguyệt, đến bây giờ có được những gì ? Hai tay trống không ! Đôi vai gầy trĩu nặng chuyện đời. Đôi mắt đã nhạt nhòa với bao muộn phiền trăn trở, Tiếng cười đã pha lẫn chút đắng cay. " Thôi ! Có gì đâu ! Rồi việc gì đến nó cũng sẽ đến lo nghĩ làm gì ..." Câu nói nghe xót xa làm sao ! Tôi không nghĩ được tại sao lại có những chuyện đau lòng đến vậy ! Cứ nghĩ đến là lòng tôi lại chùng xuống và những giọt nước mắt xẻ chia lại không thể không tuôn trào.
Cũng như sáng nay, biển một màu buồn và tôi lại ứa nước mắt bởi những suy tư... Bước vội xuống nước thôi, bơi mau cho đừng ai nhìn thấy mình đang khóc ...
hongphuongvien wrote on Sep 22, '09, edited on Sep 23, '09
"Trong tất cả các chỗ đứng trong cuộc đời, làm vợ, làm mẹ, người đàn bà thật đáng trân trọng."
***Có làm vợ mới làm mẹ...nhưng trong góc cạnh làm mẹ, người đàn bà mới thật vĩ đại...thật đáng tôn vinh ! Tôi tôn vinh cái hy sinh...cái khổ đau của người mẹ khi con cái đau khổ hay ngay cả đau đớn thân xác. Người đồng trinh...đi tu...không cảm nhận được cái tình yêu của một bà mẹ...cái ray rức khi con đau quặng thắt...cái bi đát cùng đường khi thiếu một viên thuốc để cứu con trong tay tử thần....cái nghèo...cái túng quẩn bách bà mẹ đến đứt ruột. "Đau đứt ruột !" : chỉ có người làm cha, làm mẹ mới "biết" được..."đứt ruộc" là thế nào...còn các Ngài đi tu thì chỉ biết dùng ngôn từ là hay...!! Tôi tôn vinh người vợ...người mẹ...Tôi trân trọng và tôn kính họ...người hiểu nổi đau và cảm thông được nổi đau...cùng cực của đời người. Tôi thấy được giá trị làm vợ, làm mẹ của người phụ nữ thật vĩ đại. ***Cảm ơn bài viết của K.Hoàn...nhiều xúc cảm !!! |
hoangguitar wrote on Sep 23, '09
Đừng làm anh khóc theo chớ
|
ngocyen054 wrote on Sep 23, '09
Mình muốn thấy anh Hoàng khóc một lần.
Để mình tin rằng dù ngông nghênh, bất cần đến mấy, thì sự chân tình của một tình cảm trong veo cũng có thể làm trái tim ấy bồi hồi rung động. |
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét