| NIỀM ĐAU CUỐI . . . | for everyone |
" Chủ nhật buồn... đi lê thê... cầm một vòng...hoa đê mê...Bước chân về ...với gian nhà ...với trái tim...cũng nặng nề...Xót xa gì...oán thương gì...đã biết nuôi...hương chia ly...Trót say mê...đã yêu thì...dẫu vô duyên ...còn nặng thề... Ngồi một mình ...nghe hơi mưa ...mặc lệ tràn ...câu thiên thu...Gió hiên ngoài ...nhắc một loài ...dế giun hoài...ru thương ru...ru ơi ru hời..."
Bài hát trong 14 bài tình ca bất tử, làm sao tôi không nhớ nhỉ ! Một tối mùa thu ! Gió heo may nhẹ thật nhẹ, nhẹ như hơi thở cố kìm nén trong lồng ngực của anh.Tôi nhìn thấy nét mệt mỏi trong đôi mắt. Dáng vẻ rã rời nửa như buông thả nửa lại níu kéo một điều gì đấy trong anh. Một ngày xưa ư ? Hay một hoàng hôn đang trãi rộng con đường đời?
Anh ngồi đấy ! Ngày xưa cũng thế ! Ngày nay vẫn thế phải không anh ? Ơi ! Những dấu chân đã nhạt . Ơi ! Con đường cũ đã không còn. Tất cả bởi mùa thu , bao mùa thu phai lá cho tình vội chắp cánh xa bay. Tôi lặng nghe tiếng đời thôi thúc, bóng đêm mù mịt cõi hư vô. Nức nở ư ? Nghẹn ngào ư ? Tôi ngồi nghe sầu đong lên mắt...
Quán nhỏ vẫn đậm đà ! Tiếng hát vẫn mượt mà ! Sao lòng tôi man mác một nỗi niềm khó tả.Cười vui ư ? Hoan hỷ thế ư ? Nhìn trời đêm không một ánh sao băng cho tôi được ước nguyện, một lời ước cuối trong đời...
Buổi tối với tôi trôi qua êm đềm, nhẹ nhàng dù chỉ là thoáng chốc. Ngày xưa, hôm nay, khác nhau thế nào nhỉ ?Ngày ấy mắt tôi không buồn. Ngày ấy chắc là anh vui lắm. Ngày ấy đôi vai anh rắn rõi. Ngày ấy có lẽ tôi yếu đuối lắm chăng. Còn hôm nay ! Anh đó ! Mệt mỏi lắm không anh ? Và Tôi đây ! Ưu phiền xin thả bay theo gió. Dòng đời nghiệt ngã, dâu bể khôn lường, nó đã cướp của anh những gì ? Nó đã lường gạt tôi hạnh phúc lẫn thương đau...
Nhìn ánh mắt sợ sệt, lo buồn của thằng bé, tôi đã chạnh lòng. Nó cũng như con mình, cái khổ của một người phải bương chãi vật lộn với cuộc sống để mưu sinh.Tôi và anh đã trãi qua rồi bao cay đắng, bao gập ghềnh trong đời. Đi làm khổ cực lại phải đền bù cho chủ khoản tiền thất thoát, mắt nó rươm rướm. " Thôi ! Con cầm lấy tất cả đi ! Không phải thối ..." Tôi thấy lòng nhẹ nhỏm ! Trong đời tôi đã bao lần như thế ! Được và mất sánh đôi nhau. Tôi bật cười khi nghĩ mình cũng đáng là mình đấy chứ ! Bất kỳ lúc nào , bất kỳ nơi đâu , ta tìm được nụ cười là lòng thanh thản , phải không anh ?
" Chủ nhật nào... tôi im hơi ...vì đợi chờ...không nguôi ngoai....Bước chân người...nhớ thương tôi ...đến với tôi ...thì muộn rồi................
Dẫu qua đời ...mắt thôi cười ...vẫn đăm đăm ...nhìn về người...............
Hồn lìa rồi ...nhưng anh ơi ...tình còn nồng ...đôi con ngươi...Nhắc cho ai ...biết cuối đời...có một người ...yêu không thôi...Ru ơi ...ru hời..."
Ơi ! Bài hát nghe sao mà ray rứt lạ ! Quả là một bài tình ca bất tử !
Con đường bỗng dưng dài hun hút.
Khúc quanh như rối ở trong lòng.
Rồi bước chân cũng bước vội qua đời
Cũng bước bằng tâm hồn mộng du thuở ấy.
Cánh cửa vẫn kéo rên cánh sắt
Tiếng kêu buồn nghe đau nhói trong tim.
Nỗi đau vẫn len lén âm thầm
Nhè nhẹ một đời thôi cũng đủ.
Nỗi cô quạnh ngày ngày cũng thế !
Tiếng thời gian kẽo kẹt tiếng ru sầu.
Thôi Anh ! Đời đã thế cũng qua mau.
Niềm đau cuối là nỗi đau vô tận...

Bài hát trong 14 bài tình ca bất tử, làm sao tôi không nhớ nhỉ ! Một tối mùa thu ! Gió heo may nhẹ thật nhẹ, nhẹ như hơi thở cố kìm nén trong lồng ngực của anh.Tôi nhìn thấy nét mệt mỏi trong đôi mắt. Dáng vẻ rã rời nửa như buông thả nửa lại níu kéo một điều gì đấy trong anh. Một ngày xưa ư ? Hay một hoàng hôn đang trãi rộng con đường đời?
Anh ngồi đấy ! Ngày xưa cũng thế ! Ngày nay vẫn thế phải không anh ? Ơi ! Những dấu chân đã nhạt . Ơi ! Con đường cũ đã không còn. Tất cả bởi mùa thu , bao mùa thu phai lá cho tình vội chắp cánh xa bay. Tôi lặng nghe tiếng đời thôi thúc, bóng đêm mù mịt cõi hư vô. Nức nở ư ? Nghẹn ngào ư ? Tôi ngồi nghe sầu đong lên mắt...
Quán nhỏ vẫn đậm đà ! Tiếng hát vẫn mượt mà ! Sao lòng tôi man mác một nỗi niềm khó tả.Cười vui ư ? Hoan hỷ thế ư ? Nhìn trời đêm không một ánh sao băng cho tôi được ước nguyện, một lời ước cuối trong đời...
Buổi tối với tôi trôi qua êm đềm, nhẹ nhàng dù chỉ là thoáng chốc. Ngày xưa, hôm nay, khác nhau thế nào nhỉ ?Ngày ấy mắt tôi không buồn. Ngày ấy chắc là anh vui lắm. Ngày ấy đôi vai anh rắn rõi. Ngày ấy có lẽ tôi yếu đuối lắm chăng. Còn hôm nay ! Anh đó ! Mệt mỏi lắm không anh ? Và Tôi đây ! Ưu phiền xin thả bay theo gió. Dòng đời nghiệt ngã, dâu bể khôn lường, nó đã cướp của anh những gì ? Nó đã lường gạt tôi hạnh phúc lẫn thương đau...
Nhìn ánh mắt sợ sệt, lo buồn của thằng bé, tôi đã chạnh lòng. Nó cũng như con mình, cái khổ của một người phải bương chãi vật lộn với cuộc sống để mưu sinh.Tôi và anh đã trãi qua rồi bao cay đắng, bao gập ghềnh trong đời. Đi làm khổ cực lại phải đền bù cho chủ khoản tiền thất thoát, mắt nó rươm rướm. " Thôi ! Con cầm lấy tất cả đi ! Không phải thối ..." Tôi thấy lòng nhẹ nhỏm ! Trong đời tôi đã bao lần như thế ! Được và mất sánh đôi nhau. Tôi bật cười khi nghĩ mình cũng đáng là mình đấy chứ ! Bất kỳ lúc nào , bất kỳ nơi đâu , ta tìm được nụ cười là lòng thanh thản , phải không anh ?
" Chủ nhật nào... tôi im hơi ...vì đợi chờ...không nguôi ngoai....Bước chân người...nhớ thương tôi ...đến với tôi ...thì muộn rồi................
Dẫu qua đời ...mắt thôi cười ...vẫn đăm đăm ...nhìn về người...............
Hồn lìa rồi ...nhưng anh ơi ...tình còn nồng ...đôi con ngươi...Nhắc cho ai ...biết cuối đời...có một người ...yêu không thôi...Ru ơi ...ru hời..."
Ơi ! Bài hát nghe sao mà ray rứt lạ ! Quả là một bài tình ca bất tử !
Con đường bỗng dưng dài hun hút.
Khúc quanh như rối ở trong lòng.
Rồi bước chân cũng bước vội qua đời
Cũng bước bằng tâm hồn mộng du thuở ấy.
Cánh cửa vẫn kéo rên cánh sắt
Tiếng kêu buồn nghe đau nhói trong tim.
Nỗi đau vẫn len lén âm thầm
Nhè nhẹ một đời thôi cũng đủ.
Nỗi cô quạnh ngày ngày cũng thế !
Tiếng thời gian kẽo kẹt tiếng ru sầu.
Thôi Anh ! Đời đã thế cũng qua mau.
Niềm đau cuối là nỗi đau vô tận...
hphamtsnqd wrote on Sep 23, '09
Chủ Nhật bây giời là ngày vui chứ không buồn như trước nữa.chúc luôn vui,khoẻ, bình an và luôn có cuói tuần vui.
|
hoangguitar wrote on Sep 23, '09
Dạo này viết lên tay dễ sợ luôn á. Thì ra "Bờm thì bờm mà thơ thì thơ".
Làm thơ giải tỏa...nỗi bờm Gió thu qua cửa nghe thơm mùi trầm Thiện tai! Cúi lạy Quan Âm Có qua mang chút vui âm thầm về |
bachtungtuyet wrote on Sep 23, '09
"Chủ nhật buồn"...đã qua rồi một ngày chủ nhật....và sẽ lại tới một ngày chủ nhật.
" Chủ nhật nào... tôi im hơi ...vì đợi chờ...không nguôi ngoai....Bước chân người...nhớ thương tôi ...đến với tôi ...thì muộn rồi............." |
ngocyen054 wrote on Sep 23, '09
Bài này mình thích lắm đó Hoàn. Nhưng ít khi dám nghe, bởi nghe là...khóc.
Hoàn biết Khánh nói sao không ? Nói là Hoàn và Y giống nhau y khuôn cái nết ưa xúc cảm tào lao, ưa đổ lệ vì cái gì đâu đâu không hà. Cho hai bà này ở chung một chỗ hạp lắm!..Hì hì, mình ngẫm nghĩ lại, ừ, cũng giông giống... Mà lần này là Niềm đau cuối, thật nhé. |
thuytien56 wrote on Sep 23, '09
Hình như bài này AC&M hát phải không KH?Bài hát quen mà hát phong cách lạ nên hay lắm!Bờm cũng chịu khó sưu tầm ghê đi...
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét