Thứ Ba, 4 tháng 9, 2012

Nhớ thầy



Nov 7, '08 5:48 PM
for everyone
NHỚ THẦY
Bao năm bôn ba nơi đất khách
Thăng trầm dâu bể tóc điểm sương
Một mình quạnh quẽ nhìn trăng úa
Nhớ “dòng sông cũ bến đò xưa “
Nỗi niềm day dứt nỗi xa quê
Thầy cũ _ đò xưa biết đâu tìm ???
Tuổi thơ hạnh phúc như gió thoảng
Mơ về chốn cũ một ngày vui
…Lối nhỏ đường quanh bờ sông vắng
Con thuyền còn đó vẫn lặng lờ
Chênh vênh sào cắm sâu đáy nước
“ Người lái đò” đâu gió hiu hiu
“ Lữ khách “ sang sông nay trở lại
Tìm người năm cũ chẳng thấy đâu
Bến vắng dòng trôi con nước đục
Rầu rầu ngọn cỏ úa lòng đau
Một đời thầm lặng chèo khua nước
Đưa khách sang sông dạ bùi ngùi
“ Ông Lái “ trông chờ ai quay lại
Hành trang đầy ắp những ước mơ
Con nước đầy vơi khóc cuộc đời
“ Ông Lái” tàn hơi buông mái xuôi
Có ai nước mắt đầm đìa chảy
Bên mộ người xưa tự trách mình
Thầy ơi ! Con đã về chốn cũ
Vinh quang dâng kính gởi cho Thầy
Xuênh xoang áo mũ tim đau buốt
Gió lạnh đìu hiu lỡ đò chiều
Hoàng hôn lịm tắt khung trời xám
Chuông chùa xa vọng nỗi tịch liêu
Nhớ Thầy nén nhang tàn trên mộ
Tha thứ cho con quá dại khờ
05 /11 /2008
KIM HOÀN
Đoản văn
*********
BÔNG HỒNG THÁNG 11
Chiều se lạnh! Tháng 11_bước vào đông rồi đó!
Cái lạnh đầu mùa gợi nhớ...Về qua trường cũ tôi ngậm ngùi...Thầy Cô ơi ! Con sông ký ức vẫn trôi theo dòng thời gian . Lời giảng dạy của Thầy Cô như vang vang, lắng đọng trong tâm tưởng...
Dòng sông xưa còn đó, bến cũ con đò vẫn lặng lờ tiếng mái chèo khua nước. Bao lữ khách đã được đưa sang sông với hành trang đầy ắp tiếp tục hành trình. Rồi thời gian trôi mãi ...Khách ra đi có ai quay trở lại để người lái đò ngày tháng vẫn chờ trông. Mắt đã mờ, tay vẫn ôm mái chèo đưa đẩy, mong được nghe tiếng bước chân ai về.
Rồi một hôm, nhịp chân vội vàng mạnh mẽ, vòng tay ôm chặt, nước mắt ai đẫm gối người lái đò năm xưa.Giọng run run " Ta đã nghe tiếng bước chân con vững chãi, dù mắt đã mờ ta vẫn nhìn được dáng con tràn đầy nghị lực, đôi mắt con ngời sáng tinh anh. Ta biết con thành đạt như lòng ta mong đợi..." Và giọt nước mắt lăn dài trên đôi má người xưa. Ôi ! Hạnh phúc tuyệt vời!!!
Các bạn ơi ! Thầy Cô chúng ta đó. Những người đưa đò thầm lặng ! Bao chuyến đò đã đưa khách sang sông...Dòng sông vẫn trôi, con đò vẫn còn mà người lái đã tiều tụy theo tháng năm. Đôi tay mỏi, đôi chân run, tấm lưng còng...đâu còn sức lực để chèo chống hoài...một đời lặng lẽ.
Các bạn mau về bên Cô Thầy thương yêu trao tặng bông hồng đỏ thắm với tấm lòng trân trọng" Con là khách năm xưa vẫn nghớ mãi tiếng mái chèo khua nước nhịp nhàng thầm lặng của người lái đò cần mẫn..."
Các bạn ơi ! Đừng để bước chân quay về trong ân hận nuối tiếc,ngậm ngùi nhỏ lệ với những bông hồng trắng đặt trên nấm mồ còn chưa xanh cỏ !!!
*** KIM HOÀN***

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét