Thứ Ba, 4 tháng 9, 2012

Lời nhắn sương mù


Đoản văn :
LỜI NHẮN SƯƠNG MÙ
Đalat sương mù ngày xưa . . . một chút gì nghèn nghẹn , một chút gì cay cay trong mắt hay tại gió thổi tóc tôi bay . . .
Bọn trẻ kéo kính xe đón nhận hơi thở xứ sương mù . Cảm giác thấp thỏm bồi hồi . . .Tôi sắp được đặt chân lên chốn xưa yêu dấu . Vài cánh chim nhẹ nhàng bay lượn như múa trong vùng kỷ niệm mơ hồ xa vắng cũ . Ngọn thông vươn cao trong nắng cho tôi cảm giác ai đó trông chờ .
Thời gian qua ! Bao lần tôi khóc vì gió heo may , bao lần tôi ru sầu vì tiếng mưa tí tách . Tất cả vì nhớ nhung chốn xưa hay vì dòng đời dâu bể thăng trầm ???
Những ngày sống trong cái lạnh trời mây thật dễ chịu . Mờ sáng dạo quanh bờ hồ , làn gió thoảng qua ,tôi thẩn thờ bước nhẹ mà nghe tim đau nhói . Làn hơi lạnh tỏa mỏng trên mặt hồ như hơi thở người yêu vương trên mái tóc .Nhìn con dốc, ngắm rừng thông , nghe suối róc rách , thưởng thức gió vờn ngọn cây thướt tha nhành liễu . . .Tất cả là nhịp đập trái tim tôi đó . Hơn 30 năm rồi còn gì ! Buổi tối sương lạnh nhưng lòng tôi ấm . Anh cùng Tôi uống trà nói chuyện xưa . Đôi mắt ạnh buồn như xót xa cuộc tình đã lỡ , giọng nói lắng nhẹ như nuối tiếc ngậm ngùi .Một chút xa xưa một chút bồi hồi cũng đủ cay nồng khóe mắt đó thôi . ..
Thời gian nhanh quá ! Lên xe về , lòng như còn vương vấn .Để được gì ? Chỉ là tiếc nhớ thôi sao ? Cao trên dốc đèo một màu trắng xóa lan rộng _ Ồ ! SƯƠNG MÙ ! Tình yêu tôi thuở nào . Dường như có giọng nói thật nhẹ trong không gian mát lạnh dìu dặt : “ Ta nhìn thấy mắt bọn trẻ long lanh ngấn lệ . Hỡi trái tim bé bỏng đang thổn thức nhịp yêu đương , hãy khóc đi đừng kìm nén . Hạt bụi theo giòng lệ rơi xuống và mắt sẽ không còn xốn đau . Hãy để nó rơi xuống đi ! Mắt sẽ là ánh đèn soi sáng , là ngọn đuốc trong đêm tối mịt mùng . Ta luôn dang tay chờ đón . Hãy đặt chân lên xứ sương mù . Hãy nằm dài trên thảm cỏ mượt như nhung , nhìn trời cao trong xanh vời vợi . Không hạt bụi nào còn vương trong mắt các con ơi . . .”
Tôi đã nhìn thấy sương mù , đã nghe được lời nhắn nhủ yêu thương. Mi mắt tôi cay xè… Giọt lệ từ từ chảy xuống … Không là bọn trẻ mà là tôi ! Sương mù yêu dấu ơi ! Hạt bụi trong mắt tôi đã rơi xuống mà sao lòng tôi đau buốt thế này ???
Kỷ niệm DALAT tháng 9 _ 2008
KIM HOÀN

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét