| MAN MÁC HƠI THU . . . | for everyone |
Gió chớm thu mát dịu, lòng chợt thấy một thoáng mơ hồ nỗi nhớ về ai đó. Vẫn cầu thang lên gác nhỏ gập ghềnh đôi guốc cao nhọn gót. Còn đâu tay ai dìu lối quen xưa ?Đám bạn ngày nào vẫn ròn rã tiếng cười đùa mà lòng tôi vẫn mênh mang nỗi tiếc nhớ. Biết đến bao giờ ? " Đời là vạn ngày sầu. Biết tìm vui chốn nào ...". Một người anh đã bảo " Thôi thì quên được gì cứ quên và nhớ được gì cứ nhớ..." Ừ ! Đúng thế anh nhỉ ! Em muốn quên rồi lại nhớ ! Cố nhớ để rồi lại quên đi ! Và ngày lại ngày qua muốn dửng dưng mà lòng không nỡ. Tại sao thế ? Chỉ tại gió thu quá dịu dàng, chỉ tại trời thu sao da diết lạ ! Mùa thu ! Tôi yêu màu tím của thu buồn nhè nhẹ. Tôi chọn màu tím cho đêm nhạc để thấy thu về êm ả, Ơi ! Màu tím trong tim màu nhung nhớ. Từng cuộc tình đi qua, từng bóng hình mờ nhạt...Từng thu , từng thu, lá vàng rơi , rơi trong tận sâu thẳm tim tôi. Có còn gì không ? Tôi ơi ! ! !
Tôi cười vui bên bạn bè, vẫn rộn ràng chuyện xưa tích cũ mà trong lòng hoài niệm mãi bóng ai qua đời. Ai ? Có còn ai nhớ đến tôi không nhỉ ? Tiếng hát Lê Bảo " Lạnh lùng sương rơi heo may. Buồn ngơ ngác bóng chim bay . Mây tím giăng sầu đó đây ..." " Nhớ ai chiều thu , nhìn bao lá úa rơi đầy lối ....dù bao lần lá hoa phai màu..." Đã bao lần vàng thu lá rụng, có mấy lần gặp lại cố nhân ? Ngỡ ngàng nhìn nhau lần hội ngộ, tóc anh đã bạc rồi và lại mang căn bệnh trầm kha ! Tôi lặng lẽ bên đời nhìn anh thầm nguyện cầu cho anh bình an hạnh phúc. Còn bao thời gian để nghĩ đến nhau, để nhớ lại quãng đời xưa yêu dấu ? Với anh tình nhẹ như hơi thớ của trăng sao cao xa vời vợi. Tôi đã sống một đời nghiệt ngã, khóc cười với bao thống hận bi ai. Để đêm đêm vẫn thổn thức canh dài, nghe niềm ân hận dấy lên chua xót lạ. Bao cuộc tình trăn trở, bao đôi mắt nhìn tôi trong từng đêm mộng mị. Đôi mắt đẹp buồn, đôi mắt yếu đuối, đôi mắt long lên giận dữ, đôi mắt long lanh nhìn sâu đôi mắt ...Tất cả trong mơ ! Mà hiện hữu chỉ là bóng tôi với tôi lặng lẽ...
Đêm qua, Hòn Kiến êm đềm tình khúc mùa thu mà trong sâu thẳm hồn tôi con sóng nhỏ vẫn rạt rào niềm thương nỗi nhớ. Có ai nghe lời tỉ tê của tôi không nhỉ ? Chỉ con sóng trong lòng thầm thì lời chia xẻ , chỉ giọng hát ngọt hơi thu ru nhẹ lòng mình, tôi muốn quên ...
Trời đang bắt đầu chuyển thu, gió đang dần se lạnh. Tôi biết rồi mưa sẽ đến, những giọt nước mắt sẽ vẫm âm thầm bên gối... Tôi biết thế mà ! ! !
nguoiphobien09 wrote on Aug 21, '09
Có những cái cố quên lại cứ nhớ đúng không KH
|
ngocyen054 wrote on Aug 22, '09
... Không ai khuyên ta phải dẹp bỏ quá khứ , nhưng đôi khi phải hướng về tương lai, để thấy lòng ngập tràn những niềm vui sẽ đến, những dự định sẽ thành.
Ký ức, thỉnh thoảng nhớ, như khi mùa thu đang về với một chút gió nhè nhẹ, đủ se lòng một chút, da diết một chút, mênh mang một chút, rồi nên nhẹ nhàng xếp cất đi. Cho lòng êm như thu. |
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét