Thứ Sáu, 7 tháng 9, 2012

CƠN MƯA TIỄN BIỆT




CƠN MƯA TIỄN BIỆT
Bầu trời một màu xám buồn ! Lạ nhỉ ! Bao ngày qua trời quang mây tạnh vậy mà...
Anh đã bên tôi mùa VALENTINE ngọt ngào hương vị . Lần đầu tiên từ ngày tôi ngỡ mình đã không còn ai bên đời , tôi cảm nhận trái tim vẫn còn đau, nỗi đau của yêu thương và tôi giang tay đón nhận. Nhìn anh, tôi đọc được trong mắt anh TÌNH YÊU, tôi nhìn được bóng tôi nơi ấy, và hình như đóa hoa hồng trong mắt anh làm tim tôi xót xa . Ơi ! 14/2/2009 tôi đã có anh, còn anh bên đời , rồi tiếp những 14/2 bao năm nữa tôi có còn...
Mong manh là thế ! Hạnh phúc mới ngắn ngủi làm sao !
Những sáng, những tối hòa trong tiếng cười của đám bạn thân thương , tôi thấy anh vui rạng rỡ . Dẫu sao cũng còn tình thân bạn bè làm cứu cánh cho đời mình phải không anh ? Màu cam tươi vàng óng khuấy nhẹ bởi chiếc muỗng nhỏ anh uống mỗi lần bên tôi , chén soup rong biển chay, tô mì quãng chay...Anh ơi ! Đau lòng xiết bao khi nhìn anh .... Cố dấu những giọt nước mắt vì sợ anh buồn,còn ngồi bên nhau là tốt rồi . Tôi chẳng mong gì hơn nữa đâu. Tấm tình TRI KỶ xin trao trọn cho anh , niềm vui lớn vì được san xẻ cùng nhau , chia cho nhau tiếng cười ," không được khóc đâu em !". Vậy mà ...
Chiếc thuyền chở anh, tôi cùng những người bạn thân sang thăm ngôi chùa nằm trên đảo nhỏ :" chùa TỪ TÔN " Màu trời buồn như lòng tôi đang khóc. Ngày cuối cùng bên nhau ! Những giọt mưa như những giọt nước mắt thắm sâu trong lòng tôi. Che chiếc dù cho anh chụp hình sao nghe hồn chơi vơi trên đầu sóng. Màu biển xám mờ hòa cùng bọt tung trắng xóa trên các tảng đá tạo nên một cảnh biệt ly sầu tê tái. Nước mắt cứ chực trào dù cố nén. Tôi sợ sự chia ly ! Các bạn ơi ! Thương quá tình bạn của chúng ta. " Thôi ! Đừng hát nữa M. , KH. khóc rồi kìa" Mưa nhẹ hạt mà sầu mới nặng làm sao ! Cảm giác như ngày nào còn xuân sắc, như độ tuổi mới biết yêu cùng che chung chiếc dù dưới mưa lang thang. Ngày xưa ấy những giọt nước mắt được người yêu lau sạch còn bây giờ anh có được quyền lau nước mắt cho tôi không ? Không thể được nữa rồi ! Thôi thì nỗi niềm ấy hãy để gió thổi đi .Tôi xin giữ lại trong lòng ngày chia tay có mưa sầu giăng nhẹ , có con thuyền chở nặng khối tình , có dáng gầy của anh ... Và rồi chỉ còn bóng tôi trong những đêm cô quạnh.
" Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ ..."
Chùa " Từ Tôn là một ngôi chùa còn hoang sơ chưa có vách ngăn, chỉ trống trãi mấy cột chống đỡ lấy mái nhưng cảnh quang thì đẹp, vẻ đẹp của thiên nhiên. Ngọn đồi nhỏ nhô lên giữa biển , có tiếng chuông vang vọng mỗi ngày _ Tiếng chuông đồng ngân nga từng hồi nghe lòng nhẹ nhàng thanh thản. Từng chùm hoa giấy màu tím xen lẫn trắng , hồng ẩn trên màu xám của mặt biển mưa buồn , màu tím yêu thương sao mà đẹp đến thế ! Đức Phật trên tòa sen với hào quang tỏa sáng vẫn vẻ từ bi cho tôi niềm tin mãnh liệt , lời nguyện cầu anh được bình an. Tiếng chuông vẫn gióng lên vang vang theo bước chân chúng tôi xuống tận ghềnh đá sát mặt nước biển . Mưa vẫn nhẹ hạt rơi trên tóc tôi còn anh phải mặc áo mưa vào vì sợ cảm không thể uống được thuốc. Không như ngày xưa , anh phải là người tắm mưa để cho tôi được mặc áo, đúng là buồn ! Sóng đập vào ghềnh đá tung bọt trắng xóa như xoáy vào lòng tôi niềm đau , " em , cảnh này đẹp đó, anh chụp nghe..." Mưa rơi , rơi từng hạt xuống mắt tôi ...Ồ không ! không là mưa mà là nước mắt..." Thôi ! Mưa hơi lớn rồi. Về thôi kẻo trễ giờ lên xe ". Chiếc thuyền đưa chúng tôi về lại bờ mà sao mưa không ngừng cho tôi lau nước mắt. Chỉ còn chút thời gian thôi mà trời vẫn buồn vẫn khóc tiễn đưa anh đó.
Cơn mưa nhẹ nhưng sắc màu của không gian thì vẫn buồn vời vợi. Có phải tại lòng tôi sầu vì sắp chia tay ? Biết đến lúc nào gặp lại !!! Cám ơn anh đã cho tôi một VALENTINE tuyệt vời dù không một đóa hồng không một thỏi chocolate ngọt lịm nhưng tôi đã nhìn thấy trong mắt anh triệu đóa hồng và món quà quý giá dành cho ngày SN tháng 2 anh đã trao tặng. Cám ơn ngày mưa , cám ơn ngôi chùa trên đảo nhỏ, cám ơn những người bạn thân thương, cám ơn tất cả ...vì tôi còn anh bên đời...
Cơn mưa đã dứt mà sao nước mắt vẫn còn !!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét