Thứ Sáu, 7 tháng 9, 2012

CẢM TÁC " TAY EM "




\
Cảm tác " TAY EM "
Anh có nhớ tay em ngày xưa ấy
Vuốt tóc thề ngây ngất để anh say
Lối đi về râm mát có bóng mây
Anh nhủ khẽ " Em ơi ! Thơ ngây quá !"
Tà áo trắng màu mây trời trong vắt
Em đi về ngõ tắt để chân anh
Luýnh quýnh vội vàng anh xoải bước nhanh
Đôi guốc nhỏ , tóc dài mong manh thế.
*****
Vầng nhật nguyệt tháng ngày như gió thổi
Đã qua rồi mộng mị thuở nối đuôi
Bước chân anh vẫn bước vội trên đường
Tay em kết những đóa hường Hạnh Phúc
Rồi biến động thăng trầm đời có lúc
Mất anh rồi lối rẽ những khúc quanh
Tay em gầy không còn vuốt tóc xanh
Con thơ dại anh ơi em quang gánh
*****
Để bao đêm em ôm sầu cô quạnh
Ngước mặt nhìn trăng thui thủi lạnh lùng
Để bao ngày trong thăm thẳm mịt mùng
Nghe tiếng vọng lòng chùng thêm cay đắng
Tay em đây , chai rồi từng đêm trắng
Sương gió dãi dầu rút ngắn tuổi xuân
Thôi đành thôi giờ vắng bóng tình quân
Trăng đơn lẻ em đành thôi _ phận bạc
KIM HOÀN
Thời gian trôi nhanh , hai tay tôi đã không còn mượt mà như thời con gái, lòng bàn tay chai sạn bởi dãi dầu. Các con ơi ! Điều ấy bởi vì đâu? Nghe chua xót ! Ơi !Một thời xuân sắc!
Tôi vừa là MẸ vừa phải tròn bổn phận làm Cha . Bao năm trôi qua tôi không dám nhớ vì nhớ làm gì nỗi cay đắng đời mình. Vậy mà nhìn lại đôi tay ...bánh xe lịch sử cuộc đời dường như quay ngược . Thăng trầm dâu bể , biến động lịch sử tạo nên sóng gió đời tôi nghiệt ngã. Chữ Hạnh Phúc được đánh vần thế nào có lẽ tôi cũng chưa đọc được. Đời sống vợ chồng có được là mấy khi hai người không được sống bên nhau. Rồi xung đột gia đình , rồi ích kỷ hờn ghen, rồi áp lực kinh tế ...tôi quay cuồng đến tối tăm mặt mũi. Đành chỉ biết nhìn trời cao, ngẫm nghĩ đời má hồng phận bạc. Chia ly rồi tái hợp ! Tái hợp lại chia ly ! Rồi đến một lúc nào đó thì nỗi đau vĩnh viễn không bao giờ nguôi ngoai được. Tôi suốt đời chỉ một mình tôi !
Thế thì đôi tay tôi phải thế nào đây? Cuộc đời đã dạy tôi đủ điều và tình yêu thương con trẻ đã cho tôi nghị lực. Tôi phải đứng vững , thật vững trên chính đôi chân của mình và đôi tay tôi _ ôi ! không còn là đôi tay mà các chàng trai thuở xa xưa từng theo đuổi nữa. Có buồn lắm không ? Có chứ ! Buồn vô cùng tận !!! Nỗi buồn đã gậm nhắm từng sớ thịt, từng mạch máu nhỏ li ti ...và làm tôi quên đi mình là ai .Tôi chỉ còn biết tôi là của các con thơ dại và rồi tiếp tục cuộc hành trình một mình quang gánh.
Bây giờ các con đã trưởng thành ,chúng có còn là của tôi không nhỉ? Sao tôi thấy xa vời vợi và trơ trọi một mình. Tôi lại trở về với tôi trong cái lồng son ngày xưa đó ,có bóng tất cả những yêu thương mà tôi từng ấp ủ. Đôi tay tôi giờ đã xấu xí tàn tệ lắm nhưng tôi vẫn khư khư ôm chặt mớ kỷ niệm xa xưa. Đôi tay đã có rồi những đường gân xanh và phía trong thì chai sạn nhưng tôi cảm nhận chút hương vị ngọt ngào khi anh nắm tay dìu bước. Đôi tay tôi ! Ơi thương quá ! Tôi không cần biết tôi đã có anh như thế nào và còn được bao lâu nhưng xin Thượng Đế đừng để tay anh vuột mất...Tôi không đành lòng...nhưng làm sao được ??? Đôi tay ơi ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét