| ĐÀ LẠT NGÀN THÔNG VÀ NỖI NHỚ | for everyone |

Tiếng mưa rả rích như một bản tình ca buồn não nuột. Sao NT dạo này mưa mãi làm lòng tôi xao xuyến , vẫn mối sầu da diết biết sao nguôi ! Mưa làm tôi nhớ ! Từng chặng đời, từng cuộc tình vội qua mau như bong bóng tan trong vũng nước bọt bèo mưa lũ. Ai đã đi qua mà bước chân âm vang bên ngoài hiên vắng. Sân lạnh đâu rồi bóng cố nhân?
Tôi! Bao năm đếm lá thu phai, bao tháng ngày nhìn mưa đếm từng giọt đắng . Có ai đếm được nỗi nhớ thương giùm tôi với !!!
Thời gian trôi mau, tóc gần đổi màu rồi mà sao tim vẫn còn đau lắm. Đêm từng đêm thao thức tôi chợt nhận ra trái tim mình không hề già theo năm tháng. Cố nhân vẫn như lẩn quất bên mình. Mười bảy năm rồi tôi ngỡ mình đã không còn ai bên đời . Bóng lẻ cô đơn! Trách nhiệm và bổn phận cùng với lòng yêu thương con trẻ, tôi hầu như đã xong rồi một phần đời. Tưởng rằng êm ả, trời xanh không còn ghen ghét phận má hồng...Tôi bình thản chờ đợi một điều gì chảng hiểu. Thế rồi cái điều mơ hồ ấy ...
Một ngày cuối đông !" A lô ! Có phải KH đó không? Còn nhớ anh?..." Trái tim tôi như thắt lại, có phải giọng nói nhẹ năm xưa? Giọng nói thật hiền hòa ,nhẹ tênh như cơn gió thoảng qua,tôi chợt nghe như ray rứt trong lòng ngày xưa ấy...Đã hơn 30 năm ! ! ! Thăng trầm dâu bể cuộc đời dành cho chúng ta lắm nỗi để bây giờ chỉ cần một tia nhìn chỉ nghe lại giọng nói là tro tàn chẳng thể ngủ yên. Hội ngộ một lần, cùng uống trà, nghe lại nhửng bài hát cũ, nhìn nhau vẫn ánh mắt ngày xưa, anh ngỡ ngàng " Em một mình, anh xót xa nhưng chẳng biết làm sao...Anh không nỡ ..." Có gì đâu ! Chúng ta đã không là của nhau từ dạo ấy thì bây giờ cũng thế thôi mà. Đường đời chỉ là hai đường thẳng song song, phải không anh? Gặp nhau chỉ là duyên hội ngộ !Bởi thuyền xưa đã lặng lẽ xa bờ và biển xanh đâu chỉ dành cho một thuyền em bến đỗ. Tôi không dám nhận tấm tình nhỏ bé cuối đời mà sao lòng vẫn như tha thiết quá. Thế rồi tin anh mang bệnh trầm kha như nhát dao chém vào tim tôi đau buốt. Tôi chỉ biết khóc, âm thầm lặng lẽ những giọt nước mắt chảy ngược về tim, sao mong manh quá cuộc đời và ít ỏi làm sao thời gian bên nhau, chỉ chút tình cuối đời sao nghe lòng khắc khoải...
Thông vẫn xanh bên trời sương lạnh, gió vẫn ngút ngàn trên đỉnh đồi cao,mà màu nắng không còn hanh vàng như những ngày xưa ấy. Ta đi bên nhau ! Ơi thời còn thơ dại! Con dốc ngày xưa hoang vắng hơn bây giờ nhưng tôi vẫn cảm nhận bao nhiêu là êm đềm thương nhớ. Sỏi đá ca hát dưới gót giày, chim chóc reo vui trên tán lá, gió thì thầm to nhỏ chuyện yêu đương...Thế mà anh đâu dám nói gì...Trên đầu dốc, căn nhà nhỏ ôm ấp tình thương, một mẹ già cùng con trai sống đời đạm bạc. Thuở đó vì chinh chiến, dòng lịch sử biến động, đời sống không như bây giờ nhưng tôi thấy đời vẫn đẹp khi đi bên anh, anh lính TQLC, tôi vẫn thích gọi anh như thế. Đâu có xe chạy ngược xuôi rộn rịp, chỉ nghe tiếng bước chân nhịp nhàng của những cặp tình nhân trên từng con dốc vắng.Quán Thủy Tạ trang nhã hiền hòa như người dân Đalat, giọng Khánh Ly ấm áp ru hồn, anh và tôi ngồi nhìn nhau , chiếc muỗng cứ khuấy mãi trong tách cafe, nhấp tí ngọt tí đắng mà nghe lòng ấm áp. Buổi sáng tôi tựa cửa ngắm sương mù, mẹ anh đã quãy gánh rau từ lúc nào không biết. Tôi nhớ mãi dáng nhỏ nhắn của bà trong chiếc áo dài thật hiền nhưng tôi lại sợ...Thế rồi chỉ vài ba ngày, thời gian ngắn ngủi làm sao, tôi và anh đi bộ dạo khắp phố Đalat, vào các quán cafe , đúng là thời đó chỉ có các quán cafe thôi. Bầu trời thuở ấy xanh một màu mát dịu...Và thời gian không dừng lại bao giờ!
Anh và tôi bỗng dưng xa biền biệt . Tôi trở về xứ biển còn anh ở lại chốn sương mù. Không biết lý do gì anh và tôi lạc mất nhau. Giờ hỏi lại trong lần hội ngộ hôm ấy, anh cười buồn sai lầm thời tuổi trẻ em ơi! Bây giờ anh đang hạnh phúc bên mái gia đình còn tôi đã qua rồi thời son trẻ. Gặp lại nhau chỉ đau lòng thêm, tôi cô quạnh còn anh phải đấu tranh với cay nghiệt cuộc đời.Tân can đoài đoạn, giúp được gì cho anh đây? Tôi cảm động khi anh vẫn dành cho tôi một khoảng nhỏ trong tim.Có phải tình yêu không bao giờ chết không nhỉ? Tôi thấy bầu trời hôm nay không còn màu xanh như ngày xưa đó, mà trước mắt tôi chỉ mưa gió lạnh lùng.
Tôi cúi đầu dấu lệ, nhủ lòng hãy cố quên đi.Tuổi trẻ đã qua rồi thời non dại. Đâu còn gì nữa dành cho nhau mà khi gặp lại mái tóc anh đã bạc màu sương khói. Dáng anh gầy yếu, tôi chỉ biết nguyện cầu !
Tôi xin mãi đứng bên đời cầu nguyện, xin ơn trên ban phước cho anh, giúp anh nghị lực vượt qua căn bệnh hiểm nghèo quái ác. Giọt lệ thứ nhất nhỏ xuống khóc đời tôi má hồng phận bạc. Giọt lệ thứ hai rơi khóc mừng ngày hội ngộ . Giọt lệ thứ ba lăn dài khóc thương tình tôi câm lặng cho đêm từng đêm quắt quay nỗi nhớ . Và giọt lệ cuối cùng ... xin được khóc bên bờ vai anh với chút tình nhỏ nhoi cuối đời lặng lẽ ...
KHÔNG LỜI . . .
Thông vẫn xanh mà sao tình vàng vọt
Biển vẫn xanh sao con sóng bạc đầu
Bước chân nào hằn dấu vết thương đau
Gom nỗi nhớ gởi sầu vương trong gió
Hoàng hôn phủ một màu trời tím ngắt
Nhớ sương mù bàng bạc chốn trời xa
Mưa lạnh trời chiều thoáng bóng ai qua
Nghe sâu thẳm hồn hoang đầy nước mắt
Bờ vai anh xin cho em điểm tựa
Giấc ngủ hiền cho mộng dệt thành thơ
Tay đan tay tình sáng đẹp như mơ
Sao ngằn ngủi cuối đời tình lặng lẽ...
KIM HOÀN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét