Thứ Sáu, 7 tháng 9, 2012

TIẾNG HẠC KÊU SƯƠNG



Dec 18, '08 9:41 AM
for everyone
TIẾNG HẠC KÊU SƯƠNG
Đông về rồi và lòng khắc khoải, nghe vương vấn một nỗi nhớ xa xôi. Tôi lặng lẽ bên người với chút tình mà lòng không thể dứt. Thấy kiếp người sao quá mong manh! Có còn cho nhau được gì đâu mà sao tâm hồn mãi day dứt. Bao năm tháng đã đi qua và chúng ta có biết bao điều không thể quên anh nhỉ ?
Ngày xưa sao mà đẹp quá! Tôi làm sao không nhớ từng con dốc đến quán cafe . Tôi làm sao quên màu trắng của sương mù bàng bạc trãi nhẹ ...Tiếng thông réo gọi tình về, tiếng hát thầm nho nhỏ của muôn hoa, tiếng lá cây xạt xào trong đêm lạnh...và giọng nói nhẹ như gió của anh, quay quắt trong tôi ngần ấy...
Thời gian đã cướp mất nhiều lắm những ước mơ của chúng ta. Biến động cuộc đời làm ta lạc mất nhau rồi ngày lại ngày qua bao thăng trầm dâu bể ta lại gặp nhau để rồi chỉ ngỡ ngàng quay lưng vờ như xa lạ. Anh mang nỗi đau vì chứng bệnh trầm kha và tôi biết làm gì hơn ? Nước mắt có xóa được đau thương? Thôi thì còn chút tình mong manh cho anh niềm vui cuối đời còn tôi chới với đôi tay vô vọng. Nắm bắt được gì với cõi lòng tan nát, nhìn anh đấu tranh với sự cay nghiệt của số phận tôi đau xót khôn cùng. Chúng ta sẽ còn được ngồi uống trà bên nhau, sẽ còn lang thang trên biển ngắm trăng, sẽ còn được nắm tay nhau đi trong sương mù như lời hứa hẹn không anh? Còn...còn nhiều lắm bao điều mơ ước...có thực hiện được không ? Nước mắt lặng lẽ chảy ngược vào tim và tôi xin chấp tay nguyện cầu.Đức Chúa trên cao và Phật Bà trong tâm con xin phù hộ cho anh ấy an lành. Thời gian còn lại bao năm nũa tôi vẫn xin lặng lẽ bên anh nguyện cầu hạnh phúc. Lá úa màu trên ngọn sầu đông, lơ thơ trước gió gởi tình xa xôi. Tôi mong đợi một điều gì mà lòng cứ thấp thỏm âu lo! Mong anh vui với niềm vui chân thật, với tấm tình tri kỷ của tôi, san xẻ cho anh như chia cùng mẩu bánh mì ngày xưa ấy. Thời gian qua nhanh quá và chúng ta vẫn giữ mãi cho nhau những kỷ niệm đẹp nhẹ nhàng. Thơ mộng ngày nào sẽ cất giữ đến cuối đời cho năm tháng còn hương vị yêu thương. Tôi xin ơn trên cho anh sức mạnh và nghị lực. Riêng tôi chỉ biết chia xẻ cho anh chút tình nhỏ nhoi, giọt nước mắt xót xa qua từng đêm thao thức...
Tôi mơ màng nghe tiếng hạc kêu sương. Đêm từng đêm tôi vẫn nghe vang vang trong cõi mơ hồ tiếng kêu như nhớ thương như lưu luyến.Tiếng hạc trong đêm da diết lắm anh ơi ! Cô đơn hiu quạnh chỉ một tiếng ngân dài như thở than như hụt hẫng ...Nó gợi một nỗi niềm xa vắng, lẻ loi. Tiếng hạc vút cao trong sương đêm lạnh giá!!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét