Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2012

ƠI ! MỘT GIẤC MƠ . . .




Aug 13, '09 4:41 AM
for you

Những giọt nước mắt ! Ôi ! ở đâu đó một nơi nào xa lắc những giọt lệ tưởng chừng như đã khô thế mà một thoáng gợi nhớ nó cũng chực tuôn trào.
Sáng nay bỏ biển cả, bỏ " người tình trăm năm " chỉ vì một giấc mơ. Bao tiếc nuối, bao xót xa cứ vây khốn quanh đời. Tôi lang thang bước nhẹ qua bao con đường tình, một mình một bóng, ngơ ngác như chú nai vàng đang tìm một điều gì đó phải chăng là Tình Yêu ! Rồi tôi lại bay , bay nhẹ nhàng qua bao ghềnh thác, màu xanh của rừng, màu cam đỏ của bình minh, màu tim tím buổi hoàng hôn, màu vàng hoa cúc, màu đỏ hoa hồng, màu trắng hoa lan... tất cả sắc màu bàng bạc mơ hồ mông mênh, mông mênh...Tôi đi tìm, tìm gì nhỉ ? Tôi đáp xuống một khu vườn xanh lá. Con đường rợp bóng mát, tiếng chim hót líu lo, hoa quỳ nở rộ...Đứng tựa gốc thông già nhìn mơ màng về cõi xa xăm, bỗng dưng ...Cạnh tôi, một bờ vai một vòng tay ôm, một bóng dáng thân quen " Anh !...". Lẽ nào ta lại gặp nhau ! Đúng là anh, vòng tay ôm thân thương quá ! Tôi ngước nhìn, mắt tôi ướt lệ. Anh ôm tôi vào lòng, nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên trán tôi " Đừng khóc ! Anh đây ! Anh vẫn bên em !...". Tôi ôm choàng lấy anh gục đầu vào ngực anh tức tưởi khóc. Tại sao những giọt nước mắt cứ đeo đuổi theo tôi mãi thế nhỉ ! Anh nâng nhẹ khuôn mặt đẫm lệ hôn lên những giọt nước mằn mặn đó. " Nín thôi em ! Anh yêu em nhiều lắm !" Và rồi như một cơn mưa rào, những nụ hôn ngọt ngào trong vị mặn của những giọt lệ, anh hôn như chưa bao giờ được hôn. Tôi ôm chặt anh sợ anh sẽ bay , bay vuột khỏi tầm tay tôi bé quá... Tôi nghe chim chóc ca vang bên trời, tôi nghe tình yêu hát khúc tương phùng rộn rã...Rồi anh nhìn tôi , đôi mắt buồn da diết và...bỗng dưng quanh tôi một màu đen u tối. Nụ hôn lạnh ngắt trên đôi môi...Anh đâu rồi ???Anh đâu rồi ??? Nước mắt vẫn ràn rụa ! Tôi sợ lắm những giọt lệ ! Vậy mà sao không bao giờ thoát ra được ! Sao thế nhỉ ?. . .
Reng...reng...Tôi choàng tỉnh, trên đôi má vẫn còn nước mắt. Bao tiếc nuối xót xa, tôi nhắm mắt cố tìm, tìm lại bóng hình anh nhưng sao vẫn một màu đen tối. Úp mặt vào gối, đơn lẻ một chiếc gối, tôi nghe tim mình quặn đau. Thôi đã qua rồi mộng mị ngày nào ! Thôi đã xa rồi bờ vai yêu dấu ! Tôi cảm thấy lạnh ! Cái lạnh và nỗi sợ hãi khôn cùng ... 

3 CommentsChronological   Reverse   Threaded

kimhoan55 wrote on Aug 13, '09, edited on Aug 13, '09

ngocyen054 wrote on Aug 13, '09
Mình thích nghe bài này lắm KH ạ.

Nhắm mắt...ôi sao nửa hồn bỗng thương đau, ôi sao ngàn trùng mãi xa nhau, hay ta còn hẹn nhau kiếp nào...

Hãy có những giấc mơ thật đẹp và thật ngọt ngào như thế nhé Hoàn.

nguoiphobien09 wrote on Aug 13, '09
Lãng mạn quá

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét