Thứ Sáu, 7 tháng 9, 2012

MỘT CÕI ĐI VỀ.


Aug 4, '09 12:44 PM
" Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi . Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt.Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt. Rọi suốt trăm năm một cõi đi về...
Nghe mưa nơi này lại nhớ mưa xa. Mưa bay trong ta bay từng hạt nhỏ. Trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ. Chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà...Đường chạy vòng quanh một vòng tiều tụy.Một bờ cỏ non một bờ mộng mị...ngày xưa. Từng lời tà dương là lời mộ địa, từng lời bể sông nghe ra từ độ suối khe..."
Buổi trưa nắng dịu không gay gắt như cũng biết cúi đầu đưa tiễn một linh hồn về chốn viễn du xa hun hút. Tiếng trống kèn thổi khúc bi ai ! Diệu Lan ( tên mới của Kim Hòa ở cõi vĩnh hằng ) đó là pháp danh của bạn tôi , nơi ấy mọi người sẽ gọi bạn _ " đóa hoa lan kỳ diệu ".
Không kỳ diệu sao được khi bạn ấy là một người con gái rất đặc biệt.Lúc còn là một nữ sinh trong tà áo dài trắng thướt tha, khuôn mặt hơi bầu bĩnh với cái miệng có lúm đồng tiền nhỏ duyên dáng, trông bạn ấy vẫn có một nét đặc trưng " nam tính ". Một nét nghịch ngợm nhí nhảnh ẩn trong cái vẻ phá phách của một đứa con trai với mái tóc ngắn. Làm sao tôi quên được tính cách của bạn ấy vì đó chính là nét đối xứng với tôi, cô gái yểu điệu với mái tóc dài mượt mà.
Rồi thời gian trôi đi, đất nước đổi thay, bạn ấy bặt vô âm tín. Tôi có đời riêng của tôi và bạn ấy cũng thế. Cái thời tranh tối tranh sáng đó hẳn mọi người không ai có thể nguôi ngoai... Nhịp sống thăng trầm ... rồi đến lúc nghe tin bạn ấy định cư ở Mỹ và bao năm trôi qua, căn bệnh quái ác đã giáng xuống đời bạn. KHòa đã quyết định tìm về mái nhà xưa sống nốt những ngày cuối đời bên cạnh gia đình và bè bạn. Tôi đến thăm bạn , nhìn bạn đau đớn mà lòng đoài đoạn xót xa. Cuộc đời là thế ! Biết đến lúc nào? Bạn bè còn được bao người ? Tiếng cười còn trong trẻo được như xưa ? Tất cả chỉ là ước mơ ! Mơ từng ngày bạn bè họp mặt đông vui. Mơ từng đêm bên ly cafe quán nhỏ nghe lại những bài hát xưa êm đềm trong tình bạn nồng ấm. Mơ được nắm tay nhau ngồi bên nhau kể chuyện tiếu lâm rồi cười ngặt nghẽo... Mơ ! Mơ nhiều lắm phải không KHòa ? Tôi còn nhớ mới đây, bạn bè đến thăm, nằm trên giường bệnh mà bạn vẫn phấn chấn " Cũng từng... cũng tửng... cũng tưng ...đi mấy đứa." Chuyện tiếu lâm đó mà ! Chúng tôi cười mà lòng sao buồn khó tả. Còn bao lâu nữa hỏ KHòa ?
Thế rồi việc gì đến cũng phải đến và hôm nay tụi mình đành vĩnh viễn mất bạn ! ! !
Tiếng kèn  trống nhạc tiễn đưa bắt đầu khi linh cửu được chuyển ra khỏi căn phòng quen thuộc. Bài " Một cõi đi về ". Buồn não lòng ! Chỉ tiếng nhạc, không lời, mà sao " trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ, chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà. Đường chạy vòng quanh một vòng tiều tụy một bờ cỏ non một bờ mộng mị ...ngày xưa. Từng lời tà dương là lời mộ địa ..." KHòa ơi ! Chốn quê nhà trăm năm sau bạn còn nhớ? Mộng mị ngày xưa cũng tiều tụy mấy bờ cỏ non chờ đợi bóng bạn đó thôi ! Đoàn xe đi chầm chậm qua ngõ Phan Đình Phùng dừng lại trước căn nhà cũ, tiệm phở gà danh tiếng thuở xa xưa ( bây giờ không còn nữa ). Căn nhà yêu dấu của bạn, của tuổi thơ, của thời con gái xinh thắm mộng. Bạn có rơi nước mắt nhìn ngôi nhà thân yêu của mình lần cuối không chứ riêng tôi lệ đoanh tròng đó bạn. Tất cả nỗi niềm bạn hãy mang đi, mang về cõi vĩnh hằng dấu kín trong tim bạn nhé.
Tiếng nhạc lại trỗi bài " MẸ  TÔI " nghe da diết làm sao ! Có lẽ bạn đang nhìn Mẹ và khóc phải không ? Nước mắt tôi không tuôn rơi xuống má mà chỉ đoanh tròng, tôi nhìn Mẹ bạn gục xuống linh cửu tức tưởi mà đau thắt cả tim mình. " Mẹ tôi tóc xanh nhuộm bạc tháng ngày .Mẹ tôi đau buồn nặng trĩu đôi vai. Bao năm nuôi đàn trẻ thơ nhỏ dại . Cầu mong con mình có một ngày mai. Mẹ tôi nắng mưa chẳng ngại nhọc nhằn. Mẹ tôi mỉm cười nhìn bóng con ngoan. Không than không phiền dù lâm hoạn nạn. Lòng tin con mình xứng thành người dân..." KHòa ơi ! Mẹ ôm linh cửu, Mẹ khóc ! Bạn có thấy không ? Đau buồn nặng trĩu đôi vai Mẹ rồi đã bao năm mà bây giờ Mẹ được gì ??? Lá vàng còn lắt lẻo trên cây mà lá xanh đã rơi rụng xuống lìa cành. Oái oăm lắm thay ! Những giọt nước mắt đau xót , Mẹ ôm ngực trách hận trời già cay nghiệt để người tóc bạc phải khóc trẻ tóc xanh ( với Mẹ, KHòa vẫn là một đứa trẻ, đúng không ? ) " Chiều chiều bên liếp lều tranh. Mẹ tôi đứng nhìn đàn con. Trước gió tóc trắng lòa xòa. Đôi mắt dịu hiền như bể tình thương ..." Đôi mắt Mẹ tình thương lai láng giờ đành phải tuôn trào giòng lệ khóc thương con. Tôi nghe lòng yêu Mẹ khôn xiết, Mẹ bạn , Mẹ tôi ...những người Mẹ trọn đời hy sinh cho con cái.
Lái xe theo sau linh cửu bạn, nhìn những giọt lệ lặng lẽ, chua xót của chị của em, mất rồi hình hài yêu dấu. Tôi xót xa ! Tôi cũng đã từng mất, từng hụt hẫng và tôi biết đó là Định Mệnh. Thôi thế cũng đành ! Đưa tay vẫy chào bạn lần cuối, tôi rẽ qua đường Triệu Ẩu trở về vì công việc làm không thể đưa bạn đến nơi an nghĩ cuối cùng. Thông cảm cho mình KHòa nhé ! Mình biết chắc một điều bạn sẽ nhớ Mẹ, nhớ chị , nhớ em, nhớ bạn bè nhiều thật nhiều. Nhớ lắm ! Rồi từng đêm theo làn gió lạnh tôi sẽ nghe thoảng tiếng bạn cười, tôi sẽ nhìn thấy đôi mắt bạn nhìn tôi như muốn nói vạn lời thân ái.
Một cõi nào xa xôi mà như gần gũi vì tôi có bạn ngày ngày với nỗi nhớ. Nước mắt tôi không ràn rụa nhưng nỗi đau thì như ngày xưa tôi đã từng mất anh ấy, Cũng niềm đau vô biên khi mất mát ! Tôi hiểu nỗi đau không khi nào thiếu trong cuộc đời dâu bể và cõi đi về sẽ mãi mãi là cõi mênh mông ... 
4 CommentsChronological   Reverse   Threaded
nguyendongadonga wrote on Aug 4, '09
Lồng thêm nhạc nữa sẽ rất hay... ! Nhạc lấy code HTML ở WWW.nhaccuatui.com
kimhoan55 wrote on Aug 4, '09
Em chưa biết làm anh ĐA ơi !
nguyendongadonga wrote on Aug 4, '09
Thì vào trang web ấy, đánh tên bài hát vào ô tìm kiếm, một loạt bài nhiều người khác nhau hát. Chọn bài ca sĩ mình thích.... cồi copy code HTML bài hát ấy bên dưới ( ô đưa vào blog ), đem trang soạn thảo blog của mình dán vào là xong ( nhớ bấm ô x HTML của trang soạn thảo, dán vào đó ). Nếu muốn tự động hát thì bấm vào chọn lựa tự động ( cũng ở dưới bài hát ) trước khi copy về.... Làm thử xem sao ! Chúc vui !
ngocyen054 wrote on Aug 5, '09
Mình nhớ KHòa hồi ấy rất xinh, nhưng nghịch ngợm như con trai. Nhiều khi lắc xắc quá thể đâm bực mình, bực kiểu học trò ấy mà.
Nhưng cũng như Hòan, tụi mình bặt tin nhau thật lâu, đến lúc gặplại, thì chẳng còn bao ngày để nhắc kỷ niệm xưa.
Ai cũng rồi đến ngày ấy. KHòa chẳng nợ gì ở nhân gian nên ra đi chắc nhẹ lòng.
Đưa tiễn một người bạn của mình về chốn hư vô, buồn lắm Hòan ạ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét