| GIÓ LẶNG . . . TÌNH MONG MANH. . . | for everyone |

Gió thoảng qua hồnMột chút gió mong manh
Nghe dạt dào ru đời sóng biếc
Em trước biển
Gió mơn man tóc rối
Nghe xa xăm
Sóng vỗ rập rờn...
Nỗi buồn nghiêng ngã
Chiều xuống âm thầm
Em tìm chút yêu thương
Màu mây tím
Nghe cô đơn ! ! !
Sóng lặng yên sao lòng giông tố
Đêm âm u
Biển không hát lời ru
Gió vẫn ngọt ngào hôn làn tóc rối
Còn nụ hôn nào ngọt lịm môi em ! ! !
Nghe xanh xao
Muộn phiền đời trăn trở
Nghe âm thầm
Nỗi nhớ đã xa xôi
Sao âm ba vang vọng suốt một đời
Nghe xa lắc thương yêu con sóng vỗ
Gió ơi gió ! Mang sầu đi gió nhé
Đem tiếng cười rộn rã tim vui
Để môi tươi còn ướt nụ hôn mềm
Để mắt biếc còn thơm lời yêu cuối...
Gió ơi gió ! Mang sầu đi gió nhé
Cánh buồm xưa đã hun hút xa bờ
Sóng vẫn ru nhịp đưa đẩy đợi chờ
Cát mềm mại bóng người tình xa khuất...
bachtungtuyet wrote on Aug 27, '09
Chi là chợt ngang qua...Em dừng chân nơi mong manh ngọn Gió.....để được chút mơn man....
Cámơn chị ! |
hongphuongvien wrote on Aug 28, '09
|

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét