Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2012

CHUYỆN NẮNG MƯA . . .



Sep 15, '09 12:49 PM
for everyone

Ông trời đấy ! Hết nắng rồi lại đến mưa ! Mà làm con người như tôi đây, mỗi lần nhìn mưa nhìn nắng là lòng lại quắt quay...
Đấy ! Vừa mưa xong đấy. Đọc entry anh  cũng khóc, đọc blast của bạn cũng trầm tư, đọc thơ của bạn khác lại nước mắt chảy...Sao tôi mưa nắng đến vậy nhỉ ? Ngẫm mà thương mình, thương người...
Thương ai số kiếp hẩm hiu,
Thương bầu thương bạn sớm chiều cô liêu
Ngẫm thương giọt nắng ban chiều
Ngẫm thương mưa nhẹ xiêu xiêu giọt buồn
Ngẫm thương đôi cánh chuồn chuồn
Mong tìm chút nắng cho hồng cánh êm
Ngẫm thương sương lạnh trong đêm
Xin cho chút ấm cho mềm môi ngoan
Ngẫm thương gối chiếc phòng loan
Rèm thưa hoang vắng tan hoang một đời
Ngẫm thương ngày tháng xa vời
Bao nhiêu mộng cũng một thời buông xuôi
Ngẫm thương cốc rượu nhạt môi
Uống mềm cay đắng uống trôi tình sầu
Ngẫm thương giọt lệ đêm thâu
Khóc tình lặng lẽ xót đau gan trường
Ngẫm thương giấc mộng vô thường
Đàn ai rung nhẹ tơ vương sầu đầy
Ngẫm thương tiếng hạc trong mây
Xin đưa tiễn chút buồn bay theo cùng... 

Có ai đó lấy giùm buồn tôi đi nhỉ ! Bao suy tư cứ trĩu nặng lòng ! Tôi nhớ lại quãng đời nghiệt ngã mà xót xa. Hầu như ai cũng có cả một quãng đời đầy gian khổ, thế mà nỗi cay đắng nhất vẫn dành cho những người lẻ loi cô quạnh. Ngẫm thật đau lòng ! Anh , Tôi và còn bao nhiêu người nữa trong cõi phù du này??? Có những điều ta không hề nghĩ rằng nó xảy ra mà sự thật thì như ánh nắng ban mai, rõ ràng và hiển nhiên quá. Tại sao ? Đôi lúc ta cảm thấy mình bất lực trước những vùi dập của cuộc đời. Thế rồi ta lại đứng lên, thật thẳng , nhìn về phía trước và bước tiếp...Tôi cũng thế đấy ! Bây giờ sương trắng gần bạc mái đầu, tôi vẫn thấy lòng đau khi nghe, khi nhìn thấy cái khổ, nỗi đau một kiếp người.
" Ơi xót xa hằn lên tuổi trời...Rồi một mai em gọi , Tình yêu dấu chim bay, Gọi thân hao gầy , Gọi buồn ngất ngây ...Tim buồn từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp người..."
Đã mang nặng kiếp con người , phải chăng ta luôn vật vã , xót đau . Ngày mưa tháng nắng vẫn theo bước chân về vội vã. Anh đã bước và Tôi đã đi qua bao con đường gập ghềnh để rồi vẫn cảm thấy miệt mài vẫn hoài trăn trở.Đến cuối con đường... quay nhìn lại những dấu chân , lòng quặn đau trong niềm tự hào .Tôi đã bước được những bước vững chãi thế cơ à ! Anh đã vượt qua bao ghềnh thác thế cơ à ! Và tôi biết còn bao nhiêu bạn của tôi cũng như thế !
Mặc cho mưa nắng cuộc đời Anh nhỉ !  Bạn nhỉ ! Chúng ta vững bước !



5 CommentsChronological   Reverse   Threaded
kimhoan55 wrote on Sep 15, '09
drvoland wrote on Sep 15, '09
Nhiều suy tư quá
gioheomay wrote on Sep 15, '09
Viết cho anh nào đây !!!! Bắt quả tang ngheng .Người nắng mưa ơi , nói nhỏ cho nghe nè ;

Nắng mưa là chiện của giời
Tương tư là chiện cùa ANH yêu Kim Hoàn.

Anh nào thì hổng biết ngheng
hoangguitar wrote on Sep 15, '09
Ờ há. Anh nào thế. Anh nào thì rồi cũng chỉ mình ta cắn răng đi trọn con đường mình đã chọn, không thể nào khác hơn. Vậy thì cứ ráng bước và cố tìm lấy niềm vui trong đó
ngocyen054 wrote on Sep 16, '09
Ai cũng vậy thôi , Hoàn ạ.

Đừng thấy người ta cười mà nói rằng họ đang hạnh phúc.Biết đâu họ đang tan nát cõi lòng đấy.

Đừng thấy người ta rên siết mà nói rằng họ đang đau khổ.Biết đâu họ đang khơi gợi một tình cảm xót thương nơi ai đấy.

Ai cũng phải tự dỗ dành nỗi cô đơn của mình, tự bước trên đôi chân của mình, và tiếp tục đi cho trọn cuộc đời.
Tình yêu của bạn thiên về tình thương nhiều hơn, nó rất trong sáng tuy không ít day dứt, mình nghĩ là "anh" ấy biết đấ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét