Thứ Sáu, 7 tháng 9, 2012

CHIỀU XUÂN



Dec 2, '08 8:05 AM
for everyone
Một chiều xuân, nhìn nắng vàng trãi nhẹ bên mái lầu. Một chút day dứt tưởng như nhớ như thương hình bóng nào xa xăm. Kiếp sống mong manh như giọt sương buổi sớm, mà tình yêu thì núp bóng nơi nào? Ta không dám đón nhận sao hồn vẫn canh cánh, xót xa lắm thay! ! ! Mùa xuân ... ơi mùa xuân có còn cho ta màu hồng không nhỉ ???
CHIỀU XUÂN
Nắng chiều le lói ánh vàng
Bàng hoàng lòng thấy ngỡ ngàng xót xa
Ánh xuân vẫn trãi trước nhà
Sắc vàng mà tưởng chừng là xám xanh
Cuộc đời sao quá mong manh
Như thuyền say sóng tròng trành biển khơi
Xuân hồng vẫn sắc của trời
Sao dường như tím một thời xa xưa
Lời nào thoảng gió nhẹ đưa
Nghe buồn da diết như chưa bao giờ
Biển xanh vẫn sóng vỗ bờ
Sóng vờn cát trắng nhạt mờ dấu chân
Núi đồi chốn ấy như gần
Như xa vời vợi mấy tầng non xanh
Mong đồi núi ấy an lành
Nơi này biển vẫn chân thành thiết tha
Chồn chân mỏi gối bôn ba
Nghìn xưa xuân mộng vẫn là của ai
Có chăng trong giấc mơ dài
Bóng xuân mờ nhạt trang đài dáng xiêm
Đồi xanh xanh chút tình riêng
Biển xanh xanh mãi sầu miên miên sầu
Mồng 2 Tết Đinh Hợi ( 2007)
KIM HOÀN

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét