Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2012

CẢM KHÁI CUỘC ĐỜI...


Aug 25, '09 1:39 PM
for everyone

Em nhận ra mình
con bé ngây ngô
Thuở cắp sách
chỉ tiếng cười trong trẻo
Đến bây giờ
đường đời muôn vạn nẻo
Khúc khuỷu rồi
lại cao thấp đầy vơi
Quang gánh hai vai
mưa gió đổi dời
Biển lớn biến ruộng dâu
rồi có phải ! ! !
******
Em nhận ra mình
người đàn bà tần tảo
Vì con đường
đầy rẫy những chông gai
Hoài bão xưa
buông thả một sớm mai
Bước đi cũng
ngập ngừng bao kinh hãi
******
Thì anh ơi !
những đớn đau đã trãi
Như những hạt mầm
vươn tới chồi xanh
Dù sông kia
nước đục có uốn quanh
Anh vẫn nhìn em
người đàn bà trong sạch
Giữa cái đục trong
tâm em vẫn sáng
Vẫn vòng tròn
khép kín nỗi yêu thương
Để một mai
đi đến cuối con đường
Nghe ấm lại
tiếng cười xưa vọng tưởng...
4 CommentsChronological   Reverse   Threaded
lequangdc wrote on Aug 25, '09
Thơ hay thế ,
tôi thấy mình bé lại
Khúc tâm tư ,
như khúc nhạc ru hồn !
hongphuongvien wrote on Aug 26, '09
Đời kúc khuỷu...chông gai...vạn nẽo...
Vần có anh nhìn...còn anh hiểu...
Dù ngoài kia gió lạnh...
Tiếng cười xưa...sao ấm một vòng tròn...
Tròn đôi vòng tay...khép kín nỗi yêu thương !!!
ngocyen054 wrote on Aug 26, '09
Mãi mãi em là
người đàn bà trong sạch
nhìn cuộc đời cuộn chảy trôi qua
chưa một lần hoen ố dẫu phôi pha
những tháng ngày dấu yêu
xưa cũ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét