Thứ Tư, 26 tháng 9, 2012

MỘT. . .CHÚT. . . GỌI. . .LÀ. . .



Mar 4, '11 2:30 PM
for users haihoang60 and kimhoan55

Ngoài trời đang mưa nhẹ hạt và mình lại một đêm thao thức.
Dư hương sinh nhật 2011 vẫn còn. Hình ảnh thân thương của tất cả các bạn NTH cũng như nhóm thân hữu blogger với tiếng cười vui rộn rã cứ như vang vang bên tai mình. Mở đi mở lại trang photo xem hình, một chút ngậm ngùi khi đọc câu hỏi " Sao chỉ 8/3 không dzậy ? ... "
Ừ ! Thì thế đấy ! 
Tối nay lại sinh nhật Liên Hoa. Trời hơi lạnh đủ cho mình quấn chiếc khăn quàng cổ màu tím mình yêu. Cái màu tím dường như định mệnh. Một chút trăn trở về cuộc đời. Chỉ vài blogger thôi và những mẫu chuyện nhỏ vây quanh đề tài cuộc sống đã qua. Mỗi người mỗi cảnh và tựu trung vẫn là cái khổ đã trãi trong đời. Những nỗi đau đã thăng hoa cho con người thêm nghị lực trong cái xã hội phức tạp đầy rẫy ưu phiền này. Mình thấy chạnh lòng. Nỗi cô quạnh, kiếp con người ... Tại sao trong cuộc sống lại luôn xảy ra những biến động và tình yêu không còn là cái đẹp để ta vươn tới lúc tuổi còn thanh xuân nhỉ ? Giá như con người ta đừng kỳ vọng quá nhiều vào một tình yêu, đừng đòi hỏi một sự thánh thiện trong con người mình yêu thì có lẽ khổ đau không tồn tại mãi đến lúc tuổi già.Thầm nghĩ lại cuộc đời mình. Giá như anh ấy còn sống...Ừ nhỉ ! Giá như anh ấy còn sống thì mình sẽ luôn mỉm cười với số phận cho dù ngày xưa đêm từng đêm đong đầy nước mắt. Mình sẽ quên, quên tất cả đau khổ chỉ để gìn giữ một Hạnh Phúc dẫu mong manh. Bây giờ khi mình biết làm thế nào để có được nó thì đã không bao giờ được nữa rồi. Không còn nữa ! Vâng ! Còn đâu những lần thủ thỉ bên tai lời ngọt ngào. Anh đã mang đi tất cả bỏ lại cho em nỗi xót xa. Vai trò người đàn bà, thiên chức làm Mẹ có lẽ mình đã xong rồi..........Và giờ đây... niềm cô quạnh se sắt khi nghĩ đến vai trò người vợ ? Mình đã sống thật hiền thật dịu dàng với anh ấy trong suốt quãng đời làm vợ để rồi mình được gì ? Nước mắt và nước mắt ! Mình biết anh ấy rất khổ tâm với cuộc sống không định hướng trong cái chế độ mà tưởng chừng như chẳng bao giờ có thể đổi thay. Lúc ấy vai trò người vợ thật là khó. Mình phải vừa bương chải trong công việc lại vừa phải biết làm thế nào để gìn giữ cái hạnh phúc quá ư nhỏ bé đó. Đôi tay mình không đủ ôm trọn, những xót xa ray rứt khi đời sống quá cam go và mình phải cam chịu vì đó là quyết định của mình. Một lựa chọn ngoài ý muốn của gia đình, của Ba Má. Ừ ! Có lẽ đó là định mệnh. Cái định mệnh khắt khe quá đối với một người con gái vừa bước vào đời với chút vốn liếng đạo đức hạnh kiểm được tôi luyện trên ghế nhà trường. Một học sinh ưu tú ! Ừ ! Đến giờ mình vẫn còn cảm nhận được cái hạnh phúc, niềm tự hào khi hàng năm được ôm trong tay cái phần thưởng gói bằng giấy bóng kính đẹp tuyệt vời. Những tưởng cuộc đời dành cho mình bao ưu ái...Thế mà ...! Sao bỗng dưng mình lại nhớ đến thời học sinh thế nhỉ ? Có lẽ vì mình đang nhớ đến đoạn đường cam go đau khổ đã qua trong đời nên nỗi tiếc nhớ về quãng đời thơ mộng đó cứ âm ỉ mãi trong tâm hồn. Thế rồi cuộc đời đã quất vào tim mình bao lằn roi nghiệt ngã. Cô gái nhỏ bé hiền hậu hạnh kiểm ngày nào đâu rồi? Mình quắt quay với số phận. Cay đắng ngậm ngùi, bao lần tan hợp vì thương con, yêu chồng để rồi quạnh quẽ cũng là quạnh quẽ...Mình dễ dàng cảm nhận nỗi đau của ai đó khi thấy họ phần nào giống mình. Trái tim mình mềm yếu quá. Mình thấy xót xa khi nhìn thấy dáng anh ấy buồn làm sao. Những cảnh đời u uẩn. Những mất mát ngậm ngùi. Vì đâu ? Con người ai cũng có những mất mát trong đời nhưng hỏi xem ai có sức chịu đựng bền bỉ đến lúc xuôi tay mà trái tim không thổn thức ? Mình nghĩ đến anh ấy vì anh ấy có nhiều điểm giống người đàn ông đã đi qua đời mình và đã bỏ lại sau lưng bao phiền não mình phải gánh gồng. Như thế mình có sai không ? Không ! Mình không sai chút nào cả. Mình có quyền để tình cảm bay bỗng chứ. Mình vẫn muốn giúp đỡ anh ấy trong phạm vi khả năng mình có. Mình hiểu một chút tình anh ấy dành cho cũng nhẹ nhàng như làn gió mát buổi trưa hè. Anh ấy cũng cảm nhận được sự chia xẻ, anh ấy cũng mong có một chút ấm áp cho cuộc đời chứ. Nhưng không thể được ! Anh ấy còn gia đình. Mình mong mỏi anh ấy hạnh phúc bên các con. Mình mong chị ấy dịu dàng một chút, nhẹ bước gần đến anh một chút...tất cả sẽ qua êm đềm phải không anh ? Ấy vậy mà...mắt mình cũng ươn ướt đấy. Buồn không ?
Một chút buồn vương vương đuôi mắt
Một chút suy tư se thắt đáy lòng
Một chút ngậm ngùi héo hắt đợi mong
Một chút nghẹn ngào sầu đông giá lạnh

Thế đấy ! Mình không nên đến gần anh ấy nữa sao ? Giả như chị ấy trở về...Anh ấy phải được sống nốt quãng đời còn lại thật đẹp. 
Ừ ! Thì thôi vậy...
 Ủa ! Sao bài này mình post cho anh Hoàng hồi nào dzậy ta ?
t

VALENTINE . . . QUA RỒI . . .



Feb 14, '11 8:48 AM
for everyone

Giữa đêm xuân
Tôi nghe trong gió thoảng
Tiếng thở dài đâu đó
Cả tôi ...
Mắt mờ dần
Theo mớ hỗn độn thời gian
Có chút gì làm đau nhói
Một chút thôi
Đủ thấy lòng ngập tràn tiếc nhớ
Khoảng trời thương yêu
Ngày ấy...
Xa vời...

Xuân vẫn còn đây. Khí trời mát dịu.Chưa đến rằm tháng giêng mà.Hôm nay lại là 14/2.Valentine ! Ừ nhỉ ! Cái ngày Valentine nhẹ nhàng năm nào vẫn âm hưởng như xuân đời tôi ấm áp...ngày ấy....Tôi nhớ, nhớ làm sao những tháng ngày đã qua. Mới đây mà dường như xa lắm. Anh đã ra đi vĩnh viễn để lại trong tôi nỗi ngậm ngùi. Vâng ! Chút tình cuối đời đã đem lại anh niềm vui cho từng tháng từng ngày chầm chậm trôi đi. Anh muốn tìm lại dấu yêu ngày cũ, thuở vụng về mới lớn chập chững bước đường tình. Ngày đó tôi đã đón nhận tình anh trong niềm kiêu hãnh của một cô gái xuân sắc. Tấm chân tình anh nồng ấm nhưng quả thật lúc ấy tôi đâu chỉ có một tình anh ! Có phải lỗi do tôi không nhỉ ? Đường đời đã đưa chúng tôi cách xa không cùng chung bến đậu thuyền. Thế đó ! Rồi thời gian cứ trôi đi ... trôi đi...Anh và Tôi, kẻ heo hút sương mờ, người trùng trùng sóng biển. 30 năm sau...Gặp lại nhau thật ngỡ ngàng. Anh không còn là người lính đẹp trai kiêu hùng ngày xưa và tôi đâu còn là người đẹp mỹ miều thuở ấy. Chúng tôi ngồi bên nhau cạn ly trà đắng mà nói chuyện " Ngày xưa "...vẫn nụ cười thật hiền, vẫn vẻ lịch thiệp của một anh sĩ quan ngày cũ. Tôi vẫn nhớ hình ảnh chiếc mũ nâu đỏ đội lệch trên đầu trông anh oai hùng biết bao. Ngày ra trường anh đã đóng kịch vai " công chúa " thật dễ thương. Làm sao quên được !

Valentine 2009, Valentine đầu tiên mà cũng là cuối cùng anh đã xuống thăm tôi sau lần gặp lại nhau 2007. Có phải anh cảm nhận căn bệnh ngặt nghèo đã đưa anh cận kề cái chết nên anh cố gắng thăm tôi lần cuối cùng trong đời. Dẫu sao tôi cũng xin được Cảm Ơn Anh _ Cảm Ơn Đời đã cho tôi gặp lại anh dù đoạn trường lắm nỗi. Tôi nghĩ con người ai cũng vậy, khi gần bên tử thần thì ai ai cũng muốn tìm về yêu thương ngày cũ để níu kéo chút yêu dấu êm đềm. Mùa Valentine 2010 anh không còn chút sức lực nào để bước chân ra khỏi vùng sương mù muôn thuở để tìm đến miền cát nóng thùy dương cùng tôi nghe sóng biển và anh đã trút hơi thở cuối cùng 16/4/2010. Nỗi đau như mới hôm qua !

Vâng ! Mùa Valentine 2009 như mới hôm qua và tôi nghẹn ngào. Rồi tôi sẽ không còn nhớ ngày những valentine sau...sau nữa...vì đâu còn ai nhắc nhớ chuyện ngày xưa. Cái ngày 14/2 sẽ dần chìm vào quên lãng nhưng nỗi nhớ về anh vẫn đậm mãi trong đời.
22 CommentsChronological   Reverse   Threaded
gioheomay wrote on Feb 14, '11
Valentine ...hoài cảm hả KH ...
Mong lòng an bình nhé
kimhoan55 wrote on Feb 14, '11, edited on Feb 14, '11
gioheomay said
Valentine ...hoài cảm hả KH ...
Mong lòng an bình nhé
 
Gió ơi ! Có lẽ anh ấy không muốn mình nhớ nữa nên xui khiến mình vô tình nhấp lộn Shift A và thế là xóa sạch. Buồn quá ! Đã post xong rồi kia mà. Đành thôi ! Mình không viết lại được nữa.
gioheomay wrote on Feb 14, '11, edited on Feb 14, '11
Trời ơi ...nghe sợ quá KH ạ ...Thiệt đó . Gió bỏ bài Hoài cảm vào đây nghen .Đừng delete

kimhoan55 wrote on Feb 14, '11
gioheomay said
Trời ơi ...nghe sợ quá KH ạ ...Thiệt đó . Gió bỏ bài Hoài cảm vào đây nghen .Đừng delete 
Gió đã đọc được bài viết mình vừa viết chưa ?
gioheomay wrote on Feb 14, '11
kimhoan55 said
Gió đã đọc được bài viết mình vừa viết chưa ? 
Đọc rồi ... Đọc xong Gió mới com đấy ...Buồn ơi là buồn !!
hongphuongvien wrote on Feb 14, '11
VALENTINE...QUA RỒI...
Giữa đêm xuân
Tôi nghe trong gió thoảng
Tiếng thở dài đâu đó
Cả tôi ...
Mắt mờ dần
Theo mớ hỗn độn thời gian
Có chút gì làm đau nhói
Một chút thôi
Đủ thấy lòng ngập tràn tiếc nhớ
Khoảng trời thương yêu
Ngày ấy...
Xa vời...

Xuân vẫn còn đây. Khí trời mát dịu.Chưa đến rằm tháng giêng mà.Hôm nay lại là 14/2.Valentine ! Ừ nhỉ ! Cái ngày Valentine nhẹ nhàng năm nào vẫn âm hưởng như xuân đời tôi ấm áp...ngày ấy....Tôi nhớ, nhớ làm sao những tháng ngày đã qua. Mới đây mà dường như xa lắm. Anh đã ra đi vĩnh viễn để lại trong tôi nỗi ngậm ngùi. Vâng ! Chút tình cuối đời đã đem lại anh niềm vui cho từng tháng từng ngày chầm chậm trôi đi. Anh muốn tìm lại dấu yêu ngày cũ, thuở vụng về mới lớn chập chững bước đường tình. Ngày đó tôi đã đón nhận tình anh trong niềm kiêu hãnh của một cô gái xuân sắc. Tấm chân tình anh nồng ấm nhưng quả thật lúc ấy tôi đâu chỉ có một tình anh ! Có phải lỗi do tôi không nhỉ ? Đường đời đã đưa chúng tôi cách xa không cùng chung bến đậu thuyền. Thế đó ! Rồi thời gian cứ trôi đi ... trôi đi...Anh và Tôi, kẻ heo hút sương mờ, người trùng trùng sóng biển. 30 năm sau...Gặp lại nhau thật ngỡ ngàng. Anh không còn là người lính đẹp trai kiêu hùng ngày xưa và tôi đâu còn là người đẹp mỹ miều thuở ấy. Chúng tôi ngồi bên nhau cạn ly trà đắng mà nói chuyện " Ngày xưa "...vẫn nụ cười thật hiền, vẫn vẻ lịch thiệp của một anh sĩ quan ngày cũ. Tôi vẫn nhớ hình ảnh chiếc mũ nâu đội lệch trên đầu trông anh oai hùng biết bao. Ngày ra trường anh đã đóng kịch vai " công chúa " thật dễ thương. Làm sao quên được !

Valentine 2009, Valentine đầu tiên mà cũng là cuối cùng anh đã xuống thăm tôi sau lần gặp lại nhau 2007. Có phải anh cảm nhận căn bệnh ngặt nghèo đã đưa anh cận kề cái chết nên anh cố gắng thăm tôi lần cuối cùng trong đời. Dẫu sao tôi cũng xin được Cảm Ơn Anh _ Cảm Ơn Đời đã cho tôi gặp lại anh dù đoạn trường lắm nỗi. Tôi nghĩ con người ai cũng vậy, khi gần bên tử thần thì ai ai cũng muốn tìm về yêu thương ngày cũ để níu kéo chút yêu dấu êm đềm. Mùa Valentine 2010 anh không còn chút sức lực nào để bước chân ra khỏi vùng sương mù muôn thuở để tìm đến miền cát nóng thùy dương cùng tôi nghe sóng biển và anh đã trút hơi thở cuối cùng 16/4/2010. Nỗi đau như mới hôm qua !

Vâng ! Mùa Valentine 2009 như mới hôm qua và tôi nghẹn ngào. Rồi tôi sẽ không còn nhớ ngày những valentine sau...sau nữa...vì đâu còn ai nhắc nhớ chuyện ngày xưa. Cái ngày 14/2 sẽ dần chìm vào quên lãng nhưng nỗi nhớ về anh vẫn đậm mãi trong đời.
KIM HOÀN
=======================================
* Không, còn đây !
* Một khối tình còn mới quá...sao nhạt nhòa được !!!
kimhoan55 wrote on Feb 14, '11
VALENTINE...QUA RỒI...
Giữa đêm xuân
Tôi nghe trong gió thoảng
Tiếng thở dài đâu đó
Cả tôi ...
Mắt mờ dần
Theo mớ hỗn độn thời gian
Có chút gì làm đau nhói
Một chút thôi
Đủ thấy lòng ngập tràn tiếc nhớ
Khoảng trời thương yêu
Ngày ấy...
Xa vời...

Xuân vẫn còn đây. Khí trời mát dịu.Chưa đến rằm tháng giêng mà.Hôm nay lại là 14/2.Valentine ! Ừ nhỉ ! Cái ngày Valentine nhẹ nhàng năm nào vẫn âm hưởng như xuân đời tôi ấm áp...ngày ấy....Tôi nhớ, nhớ làm sao những tháng ngày đã qua. Mới đây mà dường như xa lắm. Anh đã ra đi vĩnh viễn để lại trong tôi nỗi ngậm ngùi. Vâng ! Chút tình cuối đời đã đem lại anh niềm vui cho từng tháng từng ngày chầm chậm trôi đi. Anh muốn tìm lại dấu yêu ngày cũ, thuở vụng về mới lớn chập chững bước đường tình. Ngày đó tôi đã đón nhận tình anh trong niềm kiêu hãnh của một cô gái xuân sắc. Tấm chân tình anh nồng ấm nhưng quả thật lúc ấy tôi đâu chỉ có một tình anh ! Có phải lỗi do tôi không nhỉ ? Đường đời đã đưa chúng tôi cách xa không cùng chung bến đậu thuyền. Thế đó ! Rồi thời gian cứ trôi đi ... trôi đi...Anh và Tôi, kẻ heo hút sương mờ, người trùng trùng sóng biển. 30 năm sau...Gặp lại nhau thật ngỡ ngàng. Anh không còn là người lính đẹp trai kiêu hùng ngày xưa và tôi đâu còn là người đẹp mỹ miều thuở ấy. Chúng tôi ngồi bên nhau cạn ly trà đắng mà nói chuyện " Ngày xưa "...vẫn nụ cười thật hiền, vẫn vẻ lịch thiệp của một anh sĩ quan ngày cũ. Tôi vẫn nhớ hình ảnh chiếc mũ nâu đội lệch trên đầu trông anh oai hùng biết bao. Ngày ra trường anh đã đóng kịch vai " công chúa " thật dễ thương. Làm sao quên được !

Valentine 2009, Valentine đầu tiên mà cũng là cuối cùng anh đã xuống thăm tôi sau lần gặp lại nhau 2007. Có phải anh cảm nhận căn bệnh ngặt nghèo đã đưa anh cận kề cái chết nên anh cố gắng thăm tôi lần cuối cùng trong đời. Dẫu sao tôi cũng xin được Cảm Ơn Anh _ Cảm Ơn Đời đã cho tôi gặp lại anh dù đoạn trường lắm nỗi. Tôi nghĩ con người ai cũng vậy, khi gần bên tử thần thì ai ai cũng muốn tìm về yêu thương ngày cũ để níu kéo chút yêu dấu êm đềm. Mùa Valentine 2010 anh không còn chút sức lực nào để bước chân ra khỏi vùng sương mù muôn thuở để tìm đến miền cát nóng thùy dương cùng tôi nghe sóng biển và anh đã trút hơi thở cuối cùng 16/4/2010. Nỗi đau như mới hôm qua !

Vâng ! Mùa Valentine 2009 như mới hôm qua và tôi nghẹn ngào. Rồi tôi sẽ không còn nhớ ngày những valentine sau...sau nữa...vì đâu còn ai nhắc nhớ chuyện ngày xưa. Cái ngày 14/2 sẽ dần chìm vào quên lãng nhưng nỗi nhớ về anh vẫn đậm mãi trong đời.
KIM HOÀN
=======================================
* Không, còn đây !
* Một khối tình còn mới quá...sao nhạt nhòa được !!!
Ối trời ! Làm sao anh có được vậy? Tim em thắt lại đau nhói nè. Cảm ơn anh nhiều.
gioheomay wrote on Feb 14, '11
Sao anh HPV lấy được hay thế ...!
ngocyen054 wrote on Feb 14, '11
Mình vừa ở phố về.Người đông quá. Từng cặp, từng cặp lướt qua.
Hoa ngập đường . Người mua nườm nượp.
Thương cho những người lẻ bạn quá Hoàn ạ.
kimhoan55 wrote on Feb 14, '11
ngocyen054 said
Mình vừa ở phố về.Người đông quá. Từng cặp, từng cặp lướt qua.
Hoa ngập đường . Người mua nườm nượp.
Thương cho những người lẻ bạn quá Hoàn ạ.
 
Y. thương mình, thương anh H. đúng không ? Thế đấy ! Cuộc đời rồi cứ thế dần qua thôi mà...Cứ chia sẻ cho nhau những gì mình có thể Y. ạ. Mình vẫn thế ! Vẫn sống hết lòng cho mọi người.
tranthingoc55 wrote on Feb 16, '11
H oi! Dung buon nua nho! N ben ni ma cung chang de y den Valentin nua la! Co doi co ban day ma cung ...nham nho gi chu! Biet la le Tinh yeu, nguoi ta chi tang hoa nhau roi thoi, nhe nhang. Tai khong gian de lam cho ban buon day thoi! Vui len nao!!
kimhoan55 wrote on Feb 16, '11
H oi! Dung buon nua nho! N ben ni ma cung chang de y den Valentin nua la! Co doi co ban day ma cung ...nham nho gi chu! Biet la le Tinh yeu, nguoi ta chi tang hoa nhau roi thoi, nhe nhang. Tai khong gian de lam cho ban buon day thoi! Vui len nao!! 
Hà hà ! Hôm nay mới thấy nhỏ này xuất hiện nè. Chiện nhỏ ! Qua rồi mà ! Sao ? Khi nào về VN đây ?
tranthingoc55 wrote on Feb 16, '11
Thang 3 la tao ve roi day may oi! Tai nho may do hihi!!!
kimhoan55 wrote on Feb 16, '11
Thang 3 la tao ve roi day may oi! Tai nho may do hihi!!! 
Lo kiếm dâu ngoan đi bà. Số tui hẩm hiu chả biết đâu mà lần.
saigonxiteen wrote on Mar 13, '11
em đọc xong rùi,,,hix,,,,buồn quá,,,cho em xin lỗi vì cái lối com của ch nhí nhảnh quá, em tưởng ch nhỏ hơn em nên gọi là bạn,,,,,giờ đọc xong cái entry này thì em biết ch lớn hơn em rùi,,,,vì trước 75 thì em chỉ là con bé con thôi hà,,,hix,,,bỗng dưng mắt cay,,,,"Anh không còn là người lính đẹp trai kiêu hùng ngày xưa",,,,làm em chợt nhớ đến anh trai mình,,,giờ anh ấy cũng đã ngủ yên mãi mãi rồi,,,,saigon mãi xa,,,,
,,,thui em về,,,chúc ch ngủ ngon,,,,saigon bâng khuâng
thanhmy wrote on Mar 14, '11
Kỷ niệm cũng hạnh phúc rùi .. Mỹ chắng có mối tình nào đễ nhớ ..hu hu ..
tranthingoc55 wrote on Mar 14, '11
"Tinh chi dep khi con dang do "do nho a!
kimhoan55 wrote on Mar 14, '11
em đọc xong rùi,,,hix,,,,buồn quá,,,cho em xin lỗi vì cái lối com của ch nhí nhảnh quá, em tưởng ch nhỏ hơn em nên gọi là bạn,,,,,giờ đọc xong cái entry này thì em biết ch lớn hơn em rùi,,,,vì trước 75 thì em chỉ là con bé con thôi hà,,,hix,,,bỗng dưng mắt cay,,,,"Anh không còn là người lính đẹp trai kiêu hùng ngày xưa",,,,làm em chợt nhớ đến anh trai mình,,,giờ anh ấy cũng đã ngủ yên mãi mãi rồi,,,,saigon mãi xa,,,,
,,,thui em về,,,chúc ch ngủ ngon,,,,saigon bâng khuâng
 
Ừ ! Người lình ngày xưa kiêu hùng lắm em ạ. Một quãng trời để tiếc nhớ. Chị xin gởi nén hương cho các người lính kiêu hùng đó, có anh ấy, có anh trai của em nữa...Em nhé !
kimhoan55 wrote on Mar 14, '11
thanhmy said
Kỷ niệm cũng hạnh phúc rùi .. Mỹ chắng có mối tình nào đễ nhớ ..hu hu .. 
Từng chặng đời, từng nỗi nhớ...sẽ theo ta mãi đến hơi thở cuối phải không Mỹ ?
kimhoan55 wrote on Mar 14, '11
"Tinh chi dep khi con dang do "do nho a! 
Dang dở cái gì con khỉ. Già rồi ! Ngồi nhớ lại đời mình , thế thôi ! Mau về lẹ đi ngừ đẹp.
haihoang60 wrote on Mar 14, '11
Chào "con khỉ dang dở". Lâu lâu làm một phát hòai niệm hả?
kimhoan55 wrote on Mar 14, '11
haihoang60 said
Chào "con khỉ dang dở". Lâu lâu làm một phát hòai niệm hả? 
Chào " con cọp dở dang ". Ở đó mà cười người ta. Hừm !