| RAY RỨT. . . | for you |
Tại sao mình không thể nào giận anh được dù mình đã tự hứa với lòng là nên quên ! Làm sao quên !
Nhắc đến anh như một người bạn thân tình nhất, mình đã cố gắng bảo TM động viên chị ấy để Hạnh Phúc được trở lại với anh cuối đời.
Mình đau nhói trong tim và mình biết chỉ có TM mới có thể giúp được cho anh thôi. Mình muốn nhìn thấy nụ cười anh thật trọn vẹn. Mình muốn anh được thảnh thơi ngắm dòng sông chốn cũ, mơ màng ngắm hàng giậu quê nhà... Mình rất mong anh hưởng được những ngày vui cuối đời bên con cái. Mình hiểu tận trong sâu thẳm tâm hồn anh, nỗi dày vò, niềm u uất từ bao năm tháng cô đọng lại làm anh mệt mỏi lắm rồi dù vẫn cố gởi gắm những nụ cười giả trên blog. Những bài thơ ray rứt nỗi nhớ thương con, những lời thơ như ăn năn sám hối, mình đã đọc lâu rồi nhưng vẫn nhớ , vẫn tiềm ẩn trong trí óc mình bằng những giọt nước mắt cảm thông và chia sẻ. Mình biết cả hai vẫn sống cô độc có nghĩa là cả hai vẫn không thể quên nhau. Có phải vì lửa Hận Tình vẫn âm ỉ trong lòng chị ấy ? Có phải là lòng anh vẫn hằng mong mỏi một lần quay về " lá ngô lay ở bờ sông ....Bờ sông vẫn gió người không thấy về ...Xin người hãy trở về quê ...Một lần cuối...một lần về cuối thôi ...về thương lại bến sông trôi ...Về buồn lại đã một thời tóc xanh..." Mình đọc và nghe da diết một niềm thương canh cánh bên lòng. Mình tự nhủ bao lần " làm sao để anh trở về ? ". Mình đã gặp TM bàn chuyện và cố thuyết phục TM giúp cho anh. Mình có " vô duyên " không nhỉ ? Nhưng quả thật mình cứ ray rứt mãi trong lòng. Nhìn anh , mình cứ muốn khóc. Tại sao thế mình cũng không hiểu được. Mình còn nhớ có một bài thơ mà đọc xong mình đã không thể không khóc. Mình còn nhớ gì gì không rõ , chỉ nhớ mang máng " Ta quăng em giữa đoạn trường. Ta quăng con giữa muôn trùng âu lo...Ta quăng ai giữa mệnh đời. Ta quăng tiếc nuối vào lời ăn năn..." Đó có phải là một mong muốn trở về ? Anh ơi ! Em không thể không khóc ! Có lẽ anh rất ghét những giọt nước mắt, nhưng đó là em, là cuộc đời em. Tại sao mình cứ nghĩ loanh quanh về anh ấy thế nhỉ ? Cứ nghĩ đến cảnh anh cô quạnh nằm trên chiếc giường ọp ẹp là lòng đau như xé. Những bài thơ anh làm sao nghe ray rứt lạ. Có một bài thơ nào có chút bóng hình mình trong ấy không nhỉ ? Mình ngốc quá ! Mình đâu có mang lại cho anh một nỗi đau nào để gọt thành thơ ? Thôi thì mình vẫn mong sao cho thơ anh đừng ray rứt nữa. Từ khi ...mình nhớ là cũng lâu lắm rồi...Từ khi mình biết được tên chị ấy HK là một tên mà đổi ngược lại là mình KH, mình nghe lạnh buốt cả sống lưng. Có lẽ nào ! Và mình đã linh cảm rồi những giọt nước mắt sẽ tiếp tục kéo dài suốt đời mình đây. Mình có cảm giác bản sao con đường Tình Cảm tưởng như đã chết lại trở về và bỗng dưng thời gian đã đưa mình đi vào dần chốn đoạn trường. Và hình như nó còn mạnh mẽ hơn làm mình đau xót quá. Cái tuổi chững chạc và những nghĩ suy luôn đi kèm với từ Đạo Đức làm mình đắn đo vô cùng. Nghĩ về nhau cũng cứng cỏi hơn, đằm thắm hơn, không bồng bột như thời trẻ nữa nhưng nỗi đau thì dường như cô đọng lại và xót xa vô vàn. Anh nói đúng ! " Đến với nhau sao không mang niềm vui cho nhau mà lại tạo chi nỗi buồn vậy ?" Có thể chỉ niềm vui thôi sao anh ? Em cũng rất mong như thế !Mà nào có được ? Càng nghĩ đến anh ,mình càng quay quắt. Có lẽ mình nên tránh gặp anh một thời gian để lo việc tác động TM giúp anh gặp lại gia đình. Hiện nay TM đang ở Thành và có thể liên lạc thường xuyên với chị ấy. Mong sao mọi việc tốt đẹp .
Mình thấy viết ra được tí là lòng nhẹ nhỏm. Nhìn khóm trúc lặng gió vàng óng theo màu ngọn đèn đường, mình chợt nghĩ cuộc đời mình rồi sẽ cũng vàng vọt như khóm trúc hiên lầu. Vẫn có cái hay của nó đấy chứ !
Ừ ! Thì vàng vọt ! Có sao đâu ! Anh nhỉ !

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét