| NGHE ĐỜI TRÔI . . . | for users haihoang60 and kimhoan55 |
Lại một lần họp mặt bạn bè ngày xưa, nhẹ nhàng.
Những tách cafe, những ly ca cao sữa thật ngọt ngào như tình bạn tự ngày nào xa xưa ấy. Tiếng hát Kim Khánh trong veo và cũng ngọt như cái nhấp môi giọt ca cao sữa đêm nay. Cả Lê Bảo nữa, hôm nay ai cũng hát thật hay...
Qua bao thăng trầm của cuộc đời, từ bấy giờ cho đến tận bây giờ mình vẫn cảm nhận tiếng hát như bay bỗng và tình yêu như vẫn xao xuyến như vẫn bâng khuâng. Anh hôm nay dường như vui hơn và mình bỗng dưng nghe chút buồn len lỏi. Những lần ngồi bên nhau sao cứ nghe như có chút gì vừa xa xôi vừa gần gũi. Cái khoảng cách sao như mênh mông dù mình đã nhìn thấy trong mắt anh nét rạng rỡ của sắc màu. Tuổi đời đã chênh chếch bước vào thu và suy nghĩ cũng dường như già cỗi mà sao hơi ấm vòng tay vẫn xa hun hút. Nghe cô đơn và nao lòng đến vậy ! Có chút gì nghe nhói đau. Có lẽ vì những suy nghĩ mông lung mơ hồ về đạo đức, về cuộc sống. Cái tình cảm muộn màng có hâm nóng được yêu thương? Cái đạo đức và lối sống thả đời trôi nổi có sẽ là một chân tình không nhỉ ? Mình vẫn sống cho chính mình với tấm tình chân tưởng chừng rách nát. Nghe buồn !
Tuổi nào ngồi khóc tình đã nghìn thu ! Xin thời gian dừng lại cho mình được chọn, được cười thật trọn, đừng ngồi khóc cho cuộc tình vụt qua. Còn chút gì cho nhau để nghe tình như réo rắt bên đời nhỉ ? Cái tuổi khói lam chiều nghe xa lắm chút tình yêu thương, có muộn màng lắm không để thương tiếc một kiếp người cô quạnh ? Nhìn anh ! Và chỉ muốn khóc ! Chả hiểu đó có phải là Tình Yêu không nữa ? Cái tuổi nghe đời trôi chầm chậm, bàng bạc một màu mây trắng, có còn yêu thương ?
Đêm quạnh vắng và mình lại nghe buồn. Lại nghĩ về anh , về nỗi cô đơn trong cuộc đời...Bàn tay chưa dám nắm bàn tay. Bờ vai còn xa quá ! Và có thật dành cho mình không nhỉ ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét