Thứ Sáu, 19 tháng 10, 2012

Lời cuối


Blog EntryMay 16, '11 1:48 PM
for you

...Lá ngô lay ở bờ sông

Bờ sông vẫn gió người không thấy về

 Xin người hãy trở về quê

 Một lần cuối… một lần về cuối thôi

 Về thương lại bến sông trôi

 Về buồn lại đã một thời tóc xanh "

Không ngăn được giọt lệ. Mình sao thế nhỉ ? Một mảnh tình rách nát, một mảnh đời đau thương. MÌnh lại nhớ đến anh rồi. Bảo quên đi ! ! !
Đọc thơ anh, mình cảm nhận anh vẫn nhớ về quãng đời đắng cay nghiệt ngã và anh rất thương các con. Thế mà ! Chỉ vì " CÁI TÔI " lớn quá của cả hai người...Anh là một người bất đắc chí và quá thụ động ( theo mình nghĩ ). Tại sao anh không thể phấn đấu để vươn lên ? Tại sao anh không thể làm một điều gì đấy để cuộc đời được yên vui bên con cái ? Dẫu sao cũng một thời đã yêu nhau. Mình rất đẽ xúc động và cảm thông. Thế nhưng qua bao lần giận anh rồi lại bỏ qua ( vì tính mình vốn dĩ dễ tha thứ ), mình mới nhận thấy phần nào lý do anh và chị ấy xa nhau. Quả thật là khó trở lại với nhau khi tính tình anh như thế. Mỗi lần nghĩ về anh là mình lại thấy lòng đau. Có lẽ mình nên xa anh để con đường đi của anh không gai góc. Anh vẫn có thể trở về gia đình khi thật sự tuổi già đến gần. Mình chạnh nghĩ, nếu cả hai đều không bước thêm bước nữa thì đương nhiên là tình cảm vẫn còn âm ỉ trong lòng. Chẳng qua là vì một điều gì đấy mơ hồ làm bức tường chắn giữa hai người thôi. Mình không nên để tình cảm anh lung lạc, mình không thể làm anh tổn thương và nếu mình càng gần gũi anh thì đó chính là điều càng làm anh khó hơn cho sự trở về trong tương lai. Mình nên dừng lại và mình hiểu tình cảm sẽ được cất giữ kỹ trong một góc trái tim. Mình hay suy nghĩ vẫn vơ và hình như mình đã vấp phải sai lầm khi nghĩ rằng ở lứa tuổi này vẫn còn có Tình Yêu. Nhưng sao mình vẫn còn nước mắt khi nghĩ về những đau thương mà anh ấy gánh chịu trong đời ? Tại sao mình vẫn bực tức khi nghĩ anh đã sai một điều gì đấy trong cách xử sự ? Mình lại lung tung mất rồi. Có lẽ mình chưa hiểu được anh ấy và điều này làm mình đứng lại. Có một chút gì như nghèn nghẹn và mình không hiểu được mình thế nào nữa. Thôi ! Hãy để anh yên ổn như bao năm qua trong cuộc sống. Nước mắt mình lại chảy. Mình chúa ghét ! Thế sao nó cứ không vừa ý mình chút nào cả. Có thế có một lần nói chuyện tâm sự với anh không ? Mình có ngộ nhận về tình cảm của anh đối với mình hay không ? HÌnh như mình còn quá khờ khạo trong vấn đề tình cảm. Mà không khờ sao được khi mình bắt đầu bước vào chuyện yêu đương với tuổi đời còn thơ ngây quá. Mình chỉ được yêu thương và cái tam tòng tứ đức mình học được trong nhà trường cứ như một chân lý khi mình lấy chồng. Cứ phải cam chịu và nhẫn nhịn mãi đến lúc buông tay ôm con ra đi rồi lại ôm con trở về và tiếp tục sống với chút vốn đạo đức trong con người mình. Rồi chông chết ! Mình lại cặm cụi nuôi các con và chỉ biết làm việc kiếm tiền. Thậm chí không còn thì giờ nào dành cho riêng mình cả. Ngẫm lại càng thêm chua xót ngậm ngùi. Không khờ sao được khi bên mình không còn những lời thủ thỉ bảo ban của một người đàn ông. Dù là có những lúc cơm chẳng lành , canh chẳng ngọt nhưng những lời an ủi động viên nhau trong cuộc sống cam go vẫn là những điều giúp cho tâm hồn mình thư thái ấm áp hơn chứ nhỉ. MÌnh quay quắt ! Cuộc đời mình tang thương lắm rồi mà nhìn lại anh càng dâu bể hơn. Anh đã sống được mấy mươi năm đơn độc rồi thì chuyện quay trở về còn có ý nghĩa gì không ? Mình thấy chạnh lòng ! Chút cảm nhận về Yêu Thương mình nên thế nào bây giờ. Trái tim mình se thắt và mình tự nhủ nên quên đi. Ừ ! Quên đi. Và mình hiểu mọi chuyện sẽ trôi qua... nhanh thôi mà. Anh cũng nên quên đi những gì êm ả trong thời gian vừa qua. Những an ủi trong đời, những sẻ chia trong cuộc sống gay go hiện tại, Hãy cố gắng sống tốt anh nhé ! 
Mình đành thôi ! Dù lòng chua xót và nước mắt còn đầy...Mình đành đứng lặng bên đời nghiệt ngã...Con đường tình có dành riêng cho mình thương yêu như ngày xa xưa được đâu. Mình đành lau vội giòng nước mắt. Quên nhau thôi nhé ...  

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét