Thứ Sáu, 19 tháng 10, 2012

Ray rứt


Blog EntryJun 22, '11 12:15 PM
for you


Vừa đi lang thang với TM về, buồn não lòng. Không đợi được đến khuya, mình mở máy và muốn viết, viết mãi, viết những dòng suy tư về mình , về anh. 
Tại sao mình không thể nào giận anh được dù mình đã tự hứa với lòng là nên quên ! Làm sao  quên ! 
Nhắc đến anh như một người bạn thân tình nhất, mình đã cố gắng bảo TM động viên chị ấy để Hạnh Phúc được trở lại với anh cuối đời.
Mình đau nhói trong tim và mình biết chỉ có TM mới có thể giúp được cho anh thôi. Mình muốn nhìn thấy nụ cười anh thật trọn vẹn. Mình muốn anh được thảnh thơi ngắm dòng sông chốn cũ, mơ màng ngắm hàng giậu quê nhà... Mình rất mong anh hưởng được những ngày vui cuối đời bên con cái. Mình hiểu tận trong sâu thẳm tâm hồn anh, nỗi dày vò, niềm u uất từ bao năm tháng cô đọng lại làm anh mệt mỏi lắm rồi dù vẫn cố gởi gắm những nụ cười giả trên blog. Những bài thơ ray rứt nỗi nhớ thương con, những lời thơ như ăn năn sám hối, mình đã đọc lâu rồi nhưng vẫn nhớ , vẫn tiềm ẩn trong trí óc mình bằng những giọt nước mắt cảm thông và chia sẻ. Mình biết cả hai vẫn sống cô độc có nghĩa là cả hai vẫn không thể quên nhau. Có phải vì lửa Hận Tình vẫn âm ỉ trong lòng chị ấy ? Có phải là lòng anh vẫn hằng mong mỏi một lần quay về " lá ngô lay ở bờ sông ....Bờ sông vẫn gió người không thấy về ...Xin người hãy trở về quê ...Một lần cuối...một lần về cuối thôi ...về thương lại bến sông trôi ...Về buồn lại đã một thời tóc xanh..." Mình đọc và nghe da diết một niềm thương canh cánh bên lòng. Mình tự nhủ bao lần " làm sao để anh trở về ? ". Mình đã gặp TM bàn chuyện và cố thuyết phục TM giúp cho anh. Mình có " vô duyên " không nhỉ ? Nhưng quả thật mình cứ ray rứt mãi trong lòng. Nhìn anh , mình cứ muốn khóc. Tại sao thế mình cũng không hiểu được. Mình còn nhớ có một bài thơ mà đọc xong mình đã không thể không khóc. Mình còn nhớ gì gì không rõ , chỉ nhớ mang máng " Ta quăng em giữa đoạn trường. Ta quăng con giữa muôn trùng âu lo...Ta quăng ai giữa mệnh đời. Ta quăng tiếc nuối  vào lời ăn năn..." Đó có phải là một mong muốn trở về ? Anh ơi ! Em không thể không khóc ! Có lẽ anh rất ghét những giọt nước mắt, nhưng đó là em, là cuộc đời em. Tại sao mình cứ nghĩ loanh quanh về anh ấy thế nhỉ ? Cứ nghĩ đến cảnh anh cô quạnh nằm trên chiếc giường ọp ẹp là lòng đau như xé. Những bài thơ anh làm sao nghe ray rứt lạ. Có một bài thơ nào có chút bóng hình mình trong ấy không nhỉ ? Mình ngốc quá ! Mình đâu có mang lại cho anh một nỗi đau nào để gọt thành thơ ? Thôi thì mình vẫn mong sao cho thơ anh đừng ray rứt nữa. Từ khi ...mình nhớ là cũng lâu lắm rồi...Từ khi mình biết được tên chị ấy HK là một tên mà đổi ngược lại là mình KH, mình nghe lạnh buốt cả sống lưng. Có lẽ nào ! Và mình đã linh cảm rồi những giọt nước mắt sẽ tiếp tục kéo dài suốt đời mình đây. Mình có cảm giác bản sao con đường Tình Cảm tưởng như đã chết lại trở về và bỗng dưng thời gian đã đưa mình đi vào dần chốn đoạn trường. Và hình như nó còn mạnh mẽ hơn làm mình đau xót quá. Cái tuổi chững chạc và những nghĩ suy luôn đi kèm với từ Đạo Đức làm mình đắn đo vô cùng. Nghĩ về nhau cũng cứng cỏi hơn, đằm thắm hơn, không bồng bột như thời trẻ nữa nhưng nỗi đau thì dường như cô đọng lại và xót xa vô vàn. Anh nói đúng !  " Đến với nhau sao không mang niềm vui cho nhau mà lại tạo chi nỗi buồn vậy ?" Có thể chỉ niềm vui thôi sao anh ? Em cũng rất mong như thế  !Mà nào có được ? Càng nghĩ đến anh ,mình càng quay quắt. Có lẽ mình nên tránh gặp anh một thời gian để lo việc tác động TM giúp anh gặp lại gia đình. Hiện nay TM đang ở Thành và có thể liên lạc thường xuyên với chị ấy. Mong sao mọi việc tốt đẹp . 
Mình thấy viết ra được tí là lòng nhẹ nhỏm. Nhìn khóm trúc lặng gió vàng óng theo màu ngọn đèn đường, mình chợt nghĩ cuộc đời mình rồi sẽ cũng vàng vọt như khóm trúc hiên lầu. Vẫn có cái hay của nó đấy chứ ! 
Ừ ! Thì vàng vọt ! Có sao đâu ! Anh nhỉ !

Thôi thế cũng đành


Jun 18, '11 1:13 PM
for you
Con đường cứ dài ra và mình lái xe chạy mãi chạy mãi...Gió mát lạnh và mắt mình cay xè. Cứ chùi, cứ dụi mãi những giọt nước mắt tràn ra hai bên khóe. Mình quá ngốc nghếch ! Chừng tuổi này mà vẫn vậy, vẫn mang cái tấm lòng nhân ái trang trãi muôn nơi mà không chút nghĩ suy chính chắn. Bản tính mình vậy đó. Tin tưởng và cặm cụi, tha thứ và chan hòa để rồi chỉ còn là tiếc nhớ...
Cuộc đời vẫn xoay mình như chiếc chong chóng. Cứ xoay , xoay mãi ...Tình -Tiền ...Mình chán nản lắm rồi. Buông thôi ! Nói vậy mà ! Bi hài cho ý nghĩa chút với đời thôi. Có lẽ mình nên dừng lại. Đâu có gì để phải xót xa ! Nhưng càng nghĩ mình càng đau, cái nỗi đau da diết quá. Không ! Mình không thể chấp nhận bi kịch. Hãy quên đi... ! 
Mình đã nghe nhiều điều về anh ấy, những điều làm mình đau lòng. Nhưng mình vẫn cố gắng phủ nhận vì dưới con mắt mình thì anh ấy không như thế. Mình có quá chủ quan ? Sao thì mình cũng vẫn có thể bỏ qua nhưng cái sự tôn trọng nhau thì dứt khoát mình đặt lên hàng đầu. Nhìn anh ấy, mình cảm nhận tình cảm anh ấy dành cho mình nhưng sao nỗi ám ảnh về những điều bạn bè nói vẫn như đau lắm . Rằng anh ấy trêu giỡn với những người thân của anh ấy về mình rất sổ sàng. Có vậy không ? Mình khờ quá trong chuyện tình cảm. Mình căm ghét sự dối trá. Mình đâu đã va chạm nhiều trong tình yêu. Thời con gái qua nhanh và lịch sử biến động đã như đưa mình đi vào một con đường tối tăm mù mịt. Mình lập gia đình trong một hoàn cảnh dường như Định Mệnh và rồi lại buông mất hút không còn gì.Thế là từ đó mình chỉ biết bổn phận và hy sinh. Mình có được gì ? Vâng ! Có chứ. Mình có các con yêu dấu. Thế là đủ ! Nhưng rồi khi chúng trưởng thành mình lại xót xa. Chúng xa mình quá ! Nước mắt mình cứ chảy dài hằng đêm và mình thấy lòng mềm nhũn trước niềm bất hạnh của ai đó. Anh L. cũng gặp điều bất hạnh trong cuộc đời và tấm chân tình của anh ấy mình hiểu, một níu kéo của dĩ vãng vào cuối đời. Mình đã hết lòng với anh không chút ngần ngại. Anh ra đi và mình vẫn còn một nỗi ân hận vì đã không phone cho anh như lòng anh mong mỏi lần cuối trong đời. Mà thôi ! Mọi việc đã là quá khứ. Mình đang đau với nỗi đau hiện tại. Có phải là mình quá khờ khạo chuyện tình yêu ? Chả lẽ mình không nhận xét đúng về anh ấy sao ? Nhưng quả thật là anh ấy đối xử không hay chút nào. Chả biết trân trọng một tấm lòng. MÌnh chạnh nghĩ, hay đó chính là điều làm anh mất tất cả những tình yêu thương trong đời...
Xót xa làm sao ! Anh đã đặt Cái Tôi của anh ở vị trí quá cao và chính điều đó đã làm anh mất nhiều thứ trong cuộc đời. Còn mình thì lại đặt Lòng Nhân ái lên trên tất cả và có lẽ từ đó phát sinh ra những hệ lụy về sau. Mình chỉ biết trãi lòng mà chả cần quan tâm đến những thị phi. Quả thật mình dại quá ! Mình không biết dối trá. Chả lẽ từng tuổi này mà mình không nhận định được cuộc đời man trá cũng như con người cứ phải che đậy những gian dối xấu xa sao ? Mình thừa sức để hiểu. Chẳng qua mình không màng đến những điều chả ra gì đó thôi. Mình " Bờm " chỉ là vì mình không quan tâm đến những chuyện bên lề cuộc đời mình. Nó tầm thường quá. Mình có rất nhiều việc để lo toan nhưng mình tự biết trong chuyện tình cảm mình rất dễ bị hụt hẫng vì mình quá lý tưởng. Mình chỉ muốn dành yêu thương chăm sóc đến cho những người thân thương trong đời. Vậy mà mình đã mất đi một người thân nhất , kề cận nhất và rồi mình mặc nhiên chấp nhận số phận. Lo cho các con, hy sinh cả cuộc đời và đến tận bây giờ mình mới cảm thấy buồn quá, cô quạnh làm sao ! Mình chỉ muốn một sự cảm thông chia sẻ khi cùng ngồi cafe, những lời nói dịu dàng an ủi, thế thôi ! Đừng dối trá và phải tôn trọng nhau. Mình cảm nhận điều này anh ấy chưa đủ để mình gởi gắm tấm chân tình. Mình chả việc gì phải hận, chỉ thấy đau nhói trong tim vì mất cả lòng tin. Vả lại, mình hay suy nghĩ mông lung, nếu sự trở về mang đến cho anh niềm Hạnh Phúc thì mình cũng rất vui mà. Thôi ! Mình cũng không nên đến gần anh nữa. Mình muốn đóng blog nhưng nghĩ lại tiếc những đứa con tinh thần đã như dòng máu đỏ hòa trong cơ thể. Thôi thì cứ để đấy và mỗi đêm về mình lật lại từng trang đời để gậm nhắm. Dẫu sao mình cũng mong anh ấy về lại gia đình để tìm lại những gì đã mất. Hạnh Phúc nhỏ nhoi vô cùng mà thật khó tìm anh nhỉ !
Con đường vàng hực những bóng đèn như chiếu rọi vào mình, như nhắc nhở mình phải sáng suốt hơn. Gió nhẹ lau khô những giọt nước mắt và mình trở về nhà dù lòng đoài đoạn. Rồi cũng sẽ qua đi như dòng đời trôi xuôi, như những con sông rồi cũng chảy vào biển cả. Mình buông thôi ! Dẫu chút ngậm ngùi...

Về đi anh


Blog EntryMay 28, '11 1:46 PM
for everyone
Tự dưng muốn lục lọi lại những bài thơ của mình. 

Về lại đi anh vườn xưa vẫn ngát
Mùi hương quen con đường ngập lá vàng
Hàng cây khô nhưng tình vẫn còn xanh
Dù đá sỏi đã lăn đời ngọc nát

Về lại đi anh mây trời vẫn thắm
Dù bôn ba thiên lý đã mỏi mòn
Đôi tay trần buông giấc mộng thanh xuân
Về đi nhé đã qua rồi mê đắm

Về lại đi anh tiếng đời vắt vẻo
Như điệu đàn đã cũ nhưng âm ba
Như bài ca đã cũ giọng ngân nga
Mà thật sáng ánh mắt ai trong trẻo

Về lại đi anh sân vườn còn nắng
Bóng nắng vàng ngày ấy vẫn vương vương
Vẫn tương tư góc vắng suốt trưa hè
Ơi màu nắng êm đềm xưa yên ắng

Về lại đi anh trăng đêm vẫn tỏ
Bóng nguyệt say thềm cũ thật mông mênh
Trãi ánh vàng mơ ước dẫu thác ghềnh
Trãi tình thắm như mộng đầu bỏ ngõ

Anh về nhé ! Thềm hoang dầu ngập lá
Bước chân buồn nghe buốt lạnh xa xôi
Đời vẫn trôi bóng đổ... chút bồi hồi
Thôi ! Bóng nhé ! Qua rồi ! Đời thấy lạ...

Bờ cát đây ... Con sóng xa ... dồn dập
Hát bên bờ lời hát cuối ...hôm nao
Để bên đời ... gió cứ mãi lao xao
Dõi theo bước chân anh...Về đi nhé 
kimhoan55 wrote on May 28, '11
quangkhanh56 wrote on May 28, '11
mong anh nào đó trong bài thơ này nghe được sẽ đòi... "về";-))
kimhoan55 wrote on May 29, '11
mong anh nào đó trong bài thơ này nghe được sẽ đòi... "về";-)) 
Hi hi hi Anh nao muon ve cu ve ai cam dau ma.
thanhmy wrote on May 29, '11
Nói giùm ai đây hi hi ..
kimhoan55 wrote on May 29, '11
thanhmy said
Nói giùm ai đây hi hi .. 
Thì cứ thế mà lại hay Mỹ há.
iruarangmuoi wrote on Jun 4, '11
kimhoan55 said

Về lại đi anh trăng đêm vẫn tỏ
Bóng nguyệt say thềm cũ thật mông mênh
 
Thế này mà anh không về thì đúng là anh tệ thật ! :)

"..Tiếc mà chi những phút bên người
Thương mà chi nhắc chi chuyện đã qua .."
kimhoan55 wrote on Jun 5, '11
Thế này mà anh không về thì đúng là anh tệ thật ! :)

"..Tiếc mà chi những phút bên người
Thương mà chi nhắc chi chuyện đã qua .." 
Ừ ! Tệ thật đấy bạn hử .
thanhmy wrote on Jun 5, '11
Đừng tưởng bở bạn nhé ..mời vậy thôi ..nhưng anh về trong tình trạng tơi tả lại gàn thì không ai chịu nổi [ mình nói hộ một người ..]
kimhoan55 wrote on Jun 7, '11
thanhmy said
Đừng tưởng bở bạn nhé ..mời vậy thôi ..nhưng anh về trong tình trạng tơi tả lại gàn thì không ai chịu nổi [ mình nói hộ một người ..] 
Chữ tình sao khéo vẽ vời
Chữ tâm ai khéo ... tiếng đời sẽ thơm
Hương đồng cỏ nội mùi rơm
Mong sao ai khéo ... mâm cơm ngọt lành
Dẫu tình còn chút mong manh
Vẫn mong cỏ thắm mượt xanh khu vườn
Bạn tôi ơi ! Thế đấy nhé !
thanhmy wrote on Jun 11, '11
Trời thi sĩ sao đầy xúc cảm thế ... Đã trót gieo hạt đắng rồi làm sao có quả ngọt đây . Không cho ai một chút tình , làm sao có được lời cảm ơn . Hãy cho đi để được nhận . Nhưng không còn gì để cho , hay không biết gì để cho . , hoặc không thể cho đi thì làm sao có nhận ... hiểu không hả người ...
thanhmy wrote on Jun 11, '11
Cái đau của một người phụ nữ tự hào rằng mình khuê các ,gia phong , thanh thế lại bị ruồng rẩy ba mươi năm không lời thăm hỏi xẻ chia . Con cái phải cưu mang trong hoàn cảnh bênh tật , thất nghiệp .. một mình cò trắng đơn côi lại bị sự chì chiếc của dư luận .. tình yêu lại biến thành nổi hận ..làm sao tha thứ , làm sao gặp lại người xưa mà lòng không nổi sóng ..sóng phong ba chứ không phải sóng ân tình ... Bây giờ tình hận nghĩa không .. thôi thôi đừng khơi dậy nổi đau tưởng đã chết .. nhưng không nó vẫn ngọ nguậy làm chết điếng cõi lòng ..có thể chỉ còn là sự ............mà thôi ...
thanhmy wrote on Jun 11, '11
Con cái ,,,nó chưa đủ trưởng thành để cảm thông cho người lớn . Nó chưa đủ để cảm nhận bước ngoặc của một cuộc đời ..nó đã từng sống như thế ,,tình cảm chỉ có như thế ..nó yêu thương và chia sẽ với những người yêu nó .. bây giờ để phải yêu và có trách nhiệm với người chối bỏ nó ... bạn có làm được không .... hay đó chỉ là sự gượng gạo để gọi là đạo lý với người đã tạo ra hình hài nó mà không chút nghĩ suy ... nó sống tốt đó là sự biết ơn lắm rồi .. nó hư hỏng thì ai trách nó đây ,,,Thôi ta cám ơn các con không oán trách ta để mà hận đời giống như ta đã sống .. ta cám ơn đời đã nuôi dưỡng con ta sống với cuộc sống đáng yêu của nó ... thế là ta cũng đủ hạnh phúc cả một phần đời còn lại .. ta cám ơn đời cho ta niềm hạnh phúc cuối cùng ...Rất cám ơn ...
kimhoan55 wrote on Jun 11, '11
thanhmy said
Trời thi sĩ sao đầy xúc cảm thế ... Đã trót gieo hạt đắng rồi làm sao có quả ngọt đây . Không cho ai một chút tình , làm sao có được lời cảm ơn . Hãy cho đi để được nhận . Nhưng không còn gì để cho , hay không biết gì để cho . , hoặc không thể cho đi thì làm sao có nhận ... hiểu không hả người ... 
Chỉ một tiếng thở dài...
kimhoan55 wrote on Jun 11, '11
thanhmy said
Cái đau của một người phụ nữ tự hào rằng mình khuê các ,gia phong , thanh thế lại bị ruồng rẩy ba mươi năm không lời thăm hỏi xẻ chia . Con cái phải cưu mang trong hoàn cảnh bênh tật , thất nghiệp .. một mình cò trắng đơn côi lại bị sự chì chiếc của dư luận .. tình yêu lại biến thành nổi hận ..làm sao tha thứ , làm sao gặp lại người xưa mà lòng không nổi sóng ..sóng phong ba chứ không phải sóng ân tình ... Bây giờ tình hận nghĩa không .. thôi thôi đừng khơi dậy nổi đau tưởng đã chết .. nhưng không nó vẫn ngọ nguậy làm chết điếng cõi lòng ..có thể chỉ còn là sự ............mà thôi ... 
Quả thật quá chua xót...nghẹn ngào...Mình đồng cảm bạn ạ.
kimhoan55 wrote on Jun 11, '11
thanhmy said
Con cái ,,,nó chưa đủ trưởng thành để cảm thông cho người lớn . Nó chưa đủ để cảm nhận bước ngoặc của một cuộc đời ..nó đã từng sống như thế ,,tình cảm chỉ có như thế ..nó yêu thương và chia sẽ với những người yêu nó .. bây giờ để phải yêu và có trách nhiệm với người chối bỏ nó ... bạn có làm được không .... hay đó chỉ là sự gượng gạo để gọi là đạo lý với người đã tạo ra hình hài nó mà không chút nghĩ suy ... nó sống tốt đó là sự biết ơn lắm rồi .. nó hư hỏng thì ai trách nó đây ,,,Thôi ta cám ơn các con không oán trách ta để mà hận đời giống như ta đã sống .. ta cám ơn đời đã nuôi dưỡng con ta sống với cuộc sống đáng yêu của nó ... thế là ta cũng đủ hạnh phúc cả một phần đời còn lại .. ta cám ơn đời cho ta niềm hạnh phúc cuối cùng ...Rất cám ơn ... 
Hy vọng tuổi đời sẽ cho các con hai từ " Tha Thứ và Yêu Thương ". Mong lắm thay !
thanhmy wrote on Jun 12, '11
Mong được trở về để được cãm giác được có một gia đình hoàn hão ..nhưng cả hai và con cái vẫn thấy có gì như ''người dưng qua đường'' khó lắm thay ...Xin các bạn luôn là bạn tốt của ta , hiểu ta , yêu thương ta , yêu cả những điều đáng ghét nhất của ta là ta hạnh phúc lám rỗi .. chúa sẽ cứu rỗi linh hồn ta . Các con và vợ khi nào muốn yêu ta thì cứ việc ...Nhớ !!! ..he he ..
thanhmy wrote on Jun 12, '11
Ta thông cảm cho hai bà ''k/h và t/m'' là hai bà nhiều chuyện nhất trên đời ,, nhưng ta cũng yêu hai bà ấy ..kha kha ..kha ...
kimhoan55 wrote on Jun 12, '11
thanhmy said
Mong được trở về để được cãm giác được có một gia đình hoàn hão ..nhưng cả hai và con cái vẫn thấy có gì như ''người dưng qua đường'' khó lắm thay ...Xin các bạn luôn là bạn tốt của ta , hiểu ta , yêu thương ta , yêu cả những điều đáng ghét nhất của ta là ta hạnh phúc lám rỗi .. chúa sẽ cứu rỗi linh hồn ta . Các con và vợ khi nào muốn yêu ta thì cứ việc ...Nhớ !!! ..he he .. 
Chúa sẽ cứu rỗi linh hồn ta. Amen !
kimhoan55 wrote on Jun 12, '11
thanhmy said
Ta thông cảm cho hai bà ''k/h và t/m'' là hai bà nhiều chuyện nhất trên đời ,, nhưng ta cũng yêu hai bà ấy ..kha kha ..kha ... 
Hai bà này đáng đòn quá. Hahahaha.....